Nina Hương
Chà... mình có em này được tầm 3 năm rồi, và thú thật là lúc đầu mình thất vọng cực kỳ, thậm chí là hơi ghét nữa. Nhưng sau bao nhiêu năm sưu tầm, mình rút ra bài học là đừng nên vội vàng đánh giá hay yêu thích một mùi hương ngay lập tức, vì mọi thứ đều có thể thay đổi – từ cơ địa, tâm trạng, gu cá nhân cho đến cả sự biến đổi của chính nước hoa khi để lâu. Theo kinh nghiệm của mình thì mấy dòng gourmand thường "lên đời" khá đẹp khi để lâu. Hôm nay thấy màu nước hoa chuyển từ trong suốt sang màu mật ong ấm áp, mình mới quyết định xịt thử lại xem sao. Dù em này không phải là chân ái và cũng đã ngừng sản xuất rồi, nhưng mình thực sự thích cách mùi hương này tiến hóa theo thời gian. Mình tìm mua em nó vì muốn một mùi gourmand mang lại cảm giác dễ chịu, ngọt ngào rõ rệt nhưng không được kiểu chỉ có mỗi mùi vanilla đơn điệu. Cảm giác như mình chẳng bao giờ tìm được sự hoàn hảo cả – cứ mải miết đi tìm một mùi hương cân bằng giữa sự kem mịn/trái cây với một nốt hương cuối không bị chua trên da. Mình nghĩ có lẽ chẳng bao giờ tìm được "chân ái" đời mình đâu, nhưng sau một thời gian để em Private Show này "chín" dần, nó đang tiến rất gần đến những gì mình mong đợi. Mấy nốt hoa cỏ hay xạ hương mà hồi trước mình không thích giờ đã dịu lại, còn các nốt hương kiểu đồ ngọt thì lại nổi bật hơn hẳn. Nốt cà phê không quá gắt nhưng lại giúp mùi hương có chiều sâu và trưởng thành hơn một chút. Vị trái cây cũng không còn gây xao nhãng nữa. Thú thật là mình không thích xịt mấy mùi gourmand kiểu quá nhí nhảnh khi ra ngoài vì sợ ở độ tuổi của mình dùng sẽ hơi bị "lố", nhưng riêng em này thì mình có thể xịt một chút để đi chơi đêm cho vui (nhớ xịt nhẹ thôi vì em nó mạnh lắm). Không biết em này có phải là một lựa chọn an toàn để mua mù không, nhưng mình thấy thật may vì đã không vứt em nó đi.