Ly Vi Võ
Chắc do cơ địa tui lạ, chứ tui cứ hay đi tìm mấy mùi hương mà lúc khô lại không bị bám chặt lấy da kiểu một màu, chỉ thấy mỗi mùi base note kiểu đậu tonka, hoắc hương, gỗ đàn hương hay xạ hương... nói chung là mấy cái tông mùi cũ kỹ, ngọt lịm đến mức gây nhức đầu hay dị ứng ấy. Đa số nước hoa, dù đắt hay rẻ, cuối cùng cũng đều rơi vào mấy cái tông mùi quen thuộc đến phát chán đó, làm người ta thấy khó chịu chứ chẳng thấy nâng tầm bản thân gì cả. Nhưng Philosophy Pure Grace lại là một ngoại lệ hiếm hoi. Tui đã trung thành với em này gần 2 thập kỷ rồi. Với tui, mùi này khá là tuyến tính (mà tui thấy thế lại là điểm cộng), khi khô lại sẽ là một sự kết hợp giữa hoa cỏ và xạ hương, vừa tươi sáng, thanh khiết mà lại cực kỳ quyến rũ, không hề bị ngọt quá hay bị gắt. Khi xịt lên da, nó giống như một "skin scent" đúng nghĩa – cái mà tui hằng mong muốn: một mùi hương hòa quyện hoàn hảo với cơ địa của mình, như thể nó là một phần của cơ thể chứ không phải kiểu mùi hương nằm chễm chệ trên da như một món đồ mặc không vừa vặn vậy. Nhiều người hay chê Pure Grace vì độ tỏa hương và lưu hương kém, nhưng thực tế là tui vẫn nhận được lời khen từ những người xung quanh dù tui chẳng còn cảm nhận thấy mùi nữa. Thậm chí có mấy đứa bạn hay người thân cứ thích sà vào ôm tui chỉ để ngửi mùi ở xương quai xanh (chỗ tui hay xịt nhất), dù là tui đã xịt từ 6 đến 8 tiếng trước rồi. Tui cực thích cảm giác mọi người không bị "ngợp" bởi mùi nước hoa nồng nặc khi tui vừa bước vào phòng. 😬 Pure Grace vẫn luôn là chuẩn mực nước hoa cá nhân của tui. Nó mang lại cảm giác quyến rũ, tinh tế, phức hợp và đầy bí ẩn mà không gì thay thế được. Thêm một điểm cộng nữa là giá em này cũng khá là mềm. ;)