Nhi Nguyễn
Tui thực sự là ngày càng "nghiện" em Elizabeth Arden Red Door này luôn á! Nhớ hồi năm 1989 lúc tui còn đi học đại học, mấy đứa bạn tui toàn xịt Poison, Paris, Giorgio hay Obsession thôi, chứ chẳng thấy ai dùng Red Door cả. Nên tui cũng chẳng có ký ức gì đặc biệt với em này để mà có định kiến gì cả. Mấy năm trước, lúc mua được em này ở tiệm giảm giá, tui thề là tui ghét nó ngay lập tức luôn, thế là đem tặng luôn cho một đứa bạn mê nước hoa. Nó không thấy khó chịu mà còn quyết định dùng thử. Vèo cái mấy năm trôi qua, tui lại thấy mình đứng ở cái tiệm giảm giá đó! Lúc này tui đã thay đổi gu, mấy mùi đậm chất thập niên 80 mà hồi trước tui ghét thì giờ tui lại thấy hiểu và trân trọng hơn, kiểu như Obsession hay Giorgio ấy. Thế là tui quyết định thử lại Red Door xem sao. Tui có một bộ sưu tập nước hoa designer khá ổn, tui hay có thói quen xếp các mùi cùng họ với nhau cho dễ tìm. Nhưng lạ là Red Door chẳng giống mấy em "lão làng" như Chanel No. 5 hay Shalimar chút nào. May mà có hội perfumista chỉ điểm, nghe bảo em này giống D&G "Red Cap" hay là phiên bản "bình dân" của Dior Poison. Cái làm tui quay lại với Red Door chính là cái mô tả "hoa hồng mật ong tối màu" đó... tui thì mê cả hoa hồng lẫn mật ong mà! Đúng là Red Door có mùi hoa hồng đỏ đậm, mọng nước và ngọt lịm kiểu mật ong luôn. Nó có sự pha trộn giữa ngọt - chua, thậm chí là hơi đắng, kiểu mùi hoa hồng chín quá mức ấy, hồi trước tui ghét vì nó vậy, nhưng giờ lại thấy cuốn cực. Tui có tìm hiểu thì thấy có thể do ylang-ylang tạo ra nốt hương hơi chua và gỗ, góp phần vào cảm giác đó. Sau khoảng 3-4 tiếng thì nó lắng xuống thành một chút hương hồng và hổ phách nhẹ nhàng. Độ tỏa hương thì khá ổn nhưng lưu hương thì vừa phải thôi, vì em này thuộc dòng giá rẻ mà! Nếu ai muốn tìm mùi tương tự mà nhẹ nhàng hơn thì có thể thử Charlie Red, nhưng tui thấy thôi cứ chốt luôn Red Door cho rồi. Giờ tui đang mê em này lắm, mà vẫn đang tìm xem có "anh chị em" nào có vibe tương tự không để còn thử tiếp đây.