Một mùi hoa hồng kim loại sắc sảo, lạnh lẽo và sáng bừng, điểm xuyết thêm chút cam bergamot. Jacques Polge đã dùng aldehyde aliphatic làm nền để tạo nên một bản Calandre mang tính tiên phong và tương lai hơn cho YSL—chính là Rive Gauche. tui thấy em này không chỉ có mối liên hệ mật thiết với các dòng cổ điển như Arpgre (1927), L'Air du Temps (1948), N°22 (1922), mà còn có nét tương đồng với Chamade (1969) nữa. Ánh sáng lấp lánh của Rive Gauche cũng làm tui liên tưởng đến Vaga. Sau khi ngửi em này—một "thành viên" quan trọng của nhà aldehyde—tui cứ muốn ngồi lật lại cả lịch sử phát triển của dòng mùi này luôn ấy.
Nếu nói về cảm giác, ban đầu Vaga cũng có chút gì đó lạnh lẽo như mũi kim, đâm thẳng vào tâm hồn. Tia sáng của Vaga chạy cực nhanh, như thể xuyên qua hàng vạn năm ánh sáng trong chớp mắt. Còn Rive Gauche thì lại điềm tĩnh và thong dong hơn, kiểu như định sẵn là phải đi chậm lại vậy. Mấy kiểu mô tả như "sáng sớm trên sông Seine" hay "bờ trái đầy sương mù" thực sự vẫn chưa đủ để diễn tả hết cảm giác mà Rive Gauche mang lại cho tui. Nếu bạn từng xem phim viễn tưởng "Le Cinquième Élément" năm 1997, chắc chắn sẽ nhớ cảnh cô ca sĩ người ngoài hành tinh màu xanh hát "The Diva Dance". Với tui, cái chất tương lai của Rive Gauche giống hệt như cảnh đó: một sự kết hợp giữa âm thanh cao vút, thanh thoát, sâu thẳm từ không gian với ánh sáng kim loại nhân tạo màu bạc của em nó, một sự hòa quyện tuyệt vời không thốt nên lời. (Hoặc giống như cảm giác lao vút trong bóng tối trên tàu Space Mountain ở Disneyland vậy đó).
Về tầng hương thì có galbanum, hoa hồng ngọt ngào quyện chút sắc xanh, rồi cả lớp phấn xám của diên vĩ... thêm chút ylang-ylang chua nhẹ, nhài, kim ngân và linh lan. Lúc mới xịt, nó là một mùi aldehyde sắc lẹm, sau đó chuyển sang hương hoa sạch sẽ, mềm mại, và cuối cùng kết lại bằng nốt xạ hương - nhựa cây sâu lắng và sang trọng. Sự tương phản rõ rệt, xen lẫn chút mùi "nhựa" trong quá trình chuyển tầng, cực kỳ khớp với cái chất "vô cơ" đặc trưng của Rive Gauche.