Thành Toàn Nguyễn
Ban đầu mình không thích dịch cái tên này thành "Sa Mạc Đen" hay "Sa Mạc U Ám" đâu, mà có lẽ gọi là "Đêm Sa Mạc" thì hợp hơn. Chẳng mấy ai thực sự yêu sa mạc, và càng ít người yêu nó một cách thấu hiểu. Những ai thực sự say mê sa mạc sẽ thích vẻ đẹp nguyên sơ của nó, nơi không có dấu vết của con người. Những cồn cát mênh mông, mềm mại được gió mài giũa trông như những con sóng biển đang vỗ về bờ cát. Có đỉnh cao, có bình nguyên, có đá sỏi, tất cả được sắp đặt một cách đầy tinh tế. Sa mạc vào ban ngày là một chân trời vô tận khiến ta muốn đứng lặng để chiêm nghiệm cả vũ trụ. Nhưng sa mạc về đêm... lại là một cuộc hành trình đi sâu vào tâm khảm, vào những góc khuất của linh hồn, vượt xa cả những vì sao trên trời. Khi mình lần đầu hít hà hương thơm này, thời gian như quay ngược lại, đưa mình đứng trước câu chuyện tình của Ramses II và Nefertari – "người đẹp của những người đẹp". Đó là một chuyện tình vĩ đại hơn bất cứ huyền thoại nào mà nhân loại từng biết. Mùi hương này giống như một cuộc hành quân trong đêm của một đội quân không biết sợ hãi. Nó bắt đầu từ những nghi lễ chiến tranh uy nghiêm trong các ngôi đền Ai Cập cổ đại, nhưng chẳng sự hào hùng nào có thể khỏa lấp được sự dịu dàng trong lời chia tay riêng tư giữa hai người tình. Những nốt hương "balsamic – nhựa cây – oud" đầy tính cảm xúc, sang trọng và mạnh mẽ tỏa ra từ đền thờ, như tiếp thêm sức mạnh cho đoàn quân tiến về phía vinh quang. Xung quanh họ là hương hoa nhài và các loài hoa như những vòng cổ mà người vợ trao cho chồng, hòa quyện cùng hương bách (cypress) – biểu tượng của sự sống và niềm hy vọng. Cuối cùng, sau tất cả, họ trở về trong vinh quang. Ramses đã xây nên đền Hathor cho người mình yêu, để khắc ghi rằng ông xây đền là vì người vợ yêu quý nhất. Mùi hương này, với mình, chính là sự giao thoa giữa sức mạnh chinh phục và tình yêu vĩnh cửu, giống như cách ánh mặt trời soi rọi lên gương mặt người thương.