Biết bắt đầu từ đâu nhỉ? Năm đó là 1989, mình mới có 13 tuổi, vẫn còn đang học tiểu học thì được dì tặng một mẫu thử nước hoa hình bát giác màu đỏ cùng với quà sinh nhật. Đó là chai nước hoa đầu tiên mình nhận được, cảm giác lúc đó thấy mình "người lớn" cực kỳ luôn. Yêu ngay từ lần ngửi đầu tiên, mình đã nâng niu cái mẫu thử Samsara EDP đó suốt nhiều năm trời. mình chỉ dám xịt một giọt chỗ này, một giọt chỗ kia vào những dịp đặc biệt thôi, rồi cứ thế hít hà cái mùi hương thiên đường đó... cho đến năm mình 16 tuổi. Cuối cùng mình cũng có công việc đầu tiên, và mọi người đoán xem mình đã dùng tháng lương đầu tiên để mua gì nào? Một chai Samsara EDT lộng lẫy và đầy mê hoặc. Ký ức đó đến giờ vẫn làm mình mỉm cười, cảm giác như mình vừa mua được cả một lọ "phép thuật" vậy. mình không bao giờ quên được cái hộp màu đỏ quyến rũ và cảm giác cẩn thận bóc lớp màng bọc kính ra. Chai đó 30ml nhưng đúng là một "con quái vật" về độ lưu hương, chỉ cần một lần xịt thôi là trụ được hơn 24 tiếng. Hồi đó Samsara là chai nước hoa duy nhất mình có, mình dùng rất tiết kiệm, nhưng hễ dùng là mùi hương đó sẽ phủ kín mọi nơi.
Với mình, Samsara giống như một cỗ máy thời gian vậy. Mỗi khi hít hà mùi hương này, mình như được quay về những năm 90 đầy đặc biệt. Những đêm tiệc tùng, những người tình, và những người bạn thân thiết bỗng chốc hiện về từ những ký ức xa xăm. Samsara gắn liền với mùi khói thuốc và cả mùi mồ hôi trong những bữa tiệc nhảy múa thâu đêm hay ở những câu lạc bộ rock ngầm. Ngửi thấy Samsara là mình lại thấy lòng mình dâng lên một cảm giác vừa ngọt ngào vừa cay đắng, một sự hoài niệm về những ngày đã qua, về những người đã rời xa hoặc đã đi về phía bên kia thế giới. Vì biết rằng những thời khắc và con người đó sẽ không bao giờ quay lại, nên với mình, Samsara mang một vẻ đẹp ám ảnh và đầy nuối tiếc. mình chẳng thể nào đánh giá nó một cách khách quan được, vì với mình, nó không chỉ là nước hoa. Nó là người bạn tri kỷ đã đồng hành cùng mình từ thuở nhỏ đến tận bây giờ. mình đã đi qua nửa cuộc đời, đã bước vào tuổi trung niên rồi, nhưng tình yêu dành cho Samsara vẫn vẹn nguyên như ngày đầu, thậm chí còn nhiều hơn thế. Nếu có một "tri kỷ tâm hồn" trong thế giới nước hoa, thì đó chính là Samsara.
mình đã rất đau lòng khi biết nó bị thay đổi công thức (mình nghĩ là hai lần) và rồi bị ngừng sản xuất. Nhưng mình hiểu, vì mình cũng đâu muốn gỗ đàn hương Mysore bị tuyệt chủng, đúng không? Đó chính là linh hồn của Samsara. Mọi tầng hương khác đều được xây dựng quanh cái sự ấm áp, ngậy béo và mộc mạc của gỗ đàn hương này. Một bản giao hưởng mê hoặc của hoa nhài, ngọc lan tây, hoa hồng, hòa quyện cùng chút đào trái cây tinh nghịch và cam chanh tươi mát. Ngoài ra còn có cả vanilla, tonka, violet hay iris nữa. Dù mở đầu bằng những nốt hương tươi mới, nhưng nó sớm chuyển sang một trung tâm hoa cỏ tuyệt đẹp. Và giống như một chiếc áo cardigan cũ được yêu thích, nó kết thúc bằng nốt hương hổ phách và gỗ đàn hương ấm áp, dễ chịu. Có người nói đây là một kiệt tác, là "đứa con tinh thần" của Jean-Paul Guerlain, và mình hoàn toàn đồng ý. Suốt bao năm qua, mình đã tìm kiếm những mùi hương yêu thích khác, nhưng lần nào cũng thất bại. Hóa ra, mình luôn đi tìm Samsara trong mọi chai nước hoa khác.
Dù đã trải qua nhiều phiên bản khác nhau, nhưng với mình, công thức nguyên bản vẫn là viên ngọc quý nhất. Nó có trái tim, có linh hồn và đã sống trọn vẹn cùng mình. mình chỉ hy vọng một ngày nào đó Samsara sẽ được tái sinh, để gỗ đàn hương Mysore lại phát triển mạnh mẽ và Guerlain sẽ mang vẻ đẹp nguyên bản đó trở lại cho các thế hệ sau. Cái tên Samsara trong tiếng Phạn có nghĩa là vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết, là sự chuyển hóa của linh hồn. Vậy nên, đây không chỉ là một chai nước hoa tầm thường, nó sâu sắc và đầy ý nghĩa. Xin lỗi vì bài review hơi dài và cảm xúc quá, nhưng vì quá yêu Samsara nên mình biết chắc là mình không thể viết ngắn gọn hay đơn giản được rồi.