Thực sự là bắt đầu thấy khó chịu rồi đó. Cứ mỗi khi có một chai nước hoa nào đó đang ngon, chất lượng đang ổn thì y như rằng nó sẽ bị thay đổi công thức (nhẹ đi hoặc đổi hẳn) hoặc là bị khai tử luôn. Chuyện này PHẢI DỪNG LẠI, và người duy nhất có thể làm được là chính chúng ta thôi. Chúng ta mới là khách hàng, là người nắm quyền quyết định trong ngành nước hoa này.
Mình từng review về Scandal (cả bản By Night/Intense) rồi, nó thực sự là một mùi hương gây "chấn động" và rất đáng để chú ý vì sự độc bản. Nó rất ngọt (nhưng không hẳn là kiểu gourmand) và cực kỳ khác biệt giữa cái thời đại mà ai cũng dùng mùi đường ngọt lịm như bây giờ. Mình đã suýt mua một chai bản EDP đầu tiên rồi, nhưng lại thấy bản By Night hay Intense gì đó sắp bị ngừng sản xuất. May mà mình săn được deal hời nên đã chốt luôn chai 50 ml.
Để mình phân biệt rõ cho mọi người nhé. Mình nhớ bản gốc cực kỳ cuốn vì có nốt chypre, cảm giác rất sáng tạo. Mình thích nốt hoa dành dành hơn là hoa loa kèn một chút. Nó có vẻ "nhẹ" hơn nhưng độ tỏa hương thì thực sự có thể lấp đầy cả căn phòng nếu mình xịt đúng cách và không quá tay. Có hôm mình chỉ xịt đúng hai nhát vào buổi tối, mà sáng hôm sau mẹ mình vẫn bảo là trong bếp vẫn còn thoang thoảng mùi mật ong. Xin lỗi vì nói hơi chi tiết về bản gốc trong bài review bản By Night này nhé, nhưng mình muốn giúp mọi người dễ chọn hơn. Với cả, mùi này có một vị trí đặc biệt trong tim mình vì mình đã dùng nó trước một kỳ thi cực kỳ quan trọng trong sự nghiệp.
Còn về bản By Night, nó thực sự là một bản "dupe" của bản gốc. Ngay cả trong mô tả cũng nói là bạn vẫn sẽ ngửi thấy mật ong nhưng lần này là sự kết hợp gây nghiện hơn của hoa loa kèn, đậu tonka và gỗ đàn hương. Nếu nói công tâm thì By Night có phần phức tạp hơn, dùng được cả khi trời nóng lẫn lạnh, trong khi bản gốc đôi khi hơi "lệch tông" khi gặp thời tiết nóng. Có người ví nó như cherry thả vào mật ong, mình cũng đồng ý, nhưng với mình thì nó đúng như cái tên của nó thôi: một phiên bản ban đêm của bản gốc. Mở đầu là hoa trắng tạo cảm giác như kẹo cao su, sau đó là sự xuất hiện của cam đắng và mật ong, rồi giữa chừng sẽ hòa quyện với một chút hương cherry mềm mại. Nốt patchouli đã được tiết chế, thay vào đó là nền đậu tonka, gỗ đàn hương và xạ hương tạo nên vibe của một cô nàng quyến rũ, sang chảnh và có chút bí ẩn. Một sự lựa chọn xứng đáng từ mình, vừa thanh lịch vừa có chút sexy đầy lôi cuốn.
Để kết thúc thì mình cũng muốn quay lại ý đầu tiên: Hãy dừng cái trò khai tử hay thay đổi công thức này lại đi. Chúng ta là một cộng đồng yêu nước hoa, hãy cùng nhau lên tiếng để yêu cầu các nhà làm nước hoa yêu thích giữ lại hoặc ít nhất là cố gắng giữ những mùi hương chúng ta yêu trên thị trường. Làm vậy tốt hơn nhiều so với việc chỉ ngồi hỏi "nên dùng nước hoa nào trong tủ đồ của mình". Mình không phải fan cuồng của Jean Paul Gaultier, nhưng dòng Classique EDT đã gợi lại cho mình bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ. Rồi mình lại phải mua La Belle vì bản Scandal gốc không còn được săn đón như trước nữa... và giờ là năm 2022, chúng ta chỉ còn lại bản thay đổi công thức (nhiều người than là không còn thấy mùi mật ong nữa). MỌI NGƯỜI CẨN THẬN, VÌ VỎ HỘP ĐÃ THAY ĐỔI RỒI ĐẤY! Đây là cách để nhận biết và mua đúng bản công thức cũ. Đừng để mất tiền oan cho một bản EDT vô nghĩa hay bản EDP mang tên So Scandal mà thực chất chỉ là một mớ hỗn độn hoa trắng. Đừng nghe lời mình mà tích trữ quá nhiều, vì sau 5 năm, bạn sẽ kết thúc với một chai nước hoa có mùi cực kỳ tệ mà chẳng bao giờ dùng tới. Điều này không chỉ đúng với Scandal đâu, ví dụ như chai Miss Dior EDP bản 2014 của mình vẫn thơm hoàn hảo đến 80%, trong khi bản thay đổi năm 2018 thì bắt đầu yếu dần và có mùi kỳ lạ. Thôi, xin lỗi vì review hơi dài dòng và kể lể quá, nhưng hãy cùng nhau học cách ĐÒI HỎI những gì chúng ta xứng đáng được hưởng nhé.