Daisy Thị Trinh
Mình mê em này cực kỳ luôn! Mình mua theo lô, thấy ghi là bản EDT nhưng hóa ra lại là một sự bất ngờ đầy thú vị. Mùi thiên về hướng động vật, thảo mộc và da thuộc hơn so với bản EDP. Nó khá giống với chai Jicky EDT của mình.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mình mê em này cực kỳ luôn! Mình mua theo lô, thấy ghi là bản EDT nhưng hóa ra lại là một sự bất ngờ đầy thú vị. Mùi thiên về hướng động vật, thảo mộc và da thuộc hơn so với bản EDP. Nó khá giống với chai Jicky EDT của mình.
Bản EDC đã ngừng sản xuất rồi, trên website của Guerlain tại Pháp cũng không còn thấy nữa. Mình đang xịt em này cho một đêm hè và thấy mùi cực kỳ tuyệt, độ đậm vừa phải, rất dễ chịu. Mùi hương lưu lại trên da rất lâu, mãi đến khi đi tắm mới hết.
Ban đầu mình cực kỳ ghét nó luôn haha. Mùi cứ như khói thuốc lá, mấy bà già và chanh vậy. Mình đã định đi rửa sạch luôn rồi. Nhưng đôi khi, nhà Guerlain lại hay làm mình bất ngờ. Với Mon Guerlain, mình ngửi thấy một hỗn hợp kinh khủng toàn mùi thuốc tây trong vài phút đầu, rồi sau đó nó lại biến thành thứ gây nghiện nhất mà mình từng ngửi thấy. Thế là mình quyết định cho Shalimar một cơ hội. Sau 5 phút, nó cho cảm giác như đang ở sòng bạc vậy. Rồi 15 phút trôi qua và chao ôi, nó thơm gì đâu á haha. Đến hương cuối (dry-down), đây là một mùi hương vani, ngọt ngào, da thuộc, béo ngậy và đầy sang trọng. Mình chưa dám khẳng định là đã yêu em nó ngay đâu, nhưng thực sự nó chuyển nở thành một thứ vượt xa cả mức dễ dùng. Mình chắc chắn sẽ diện em này vào những tháng mùa đông, và mình cảm thấy vô cùng tò mò trước một "cảm xúc tàu lượn siêu tốc" khi mang trên mình mùi hương này. Thề luôn là lúc đầu mình còn tính đem tặng lại cho bà ngoại, rồi tự nhủ "mùi này còn già hơn cả tuổi của bà mình nữa..." nhưng rồi nó lại làm mình bất ngờ. Nó rất dễ chịu và thoang thoảng. Càng ngửi, mình lại càng thấy nghiện. Không chắc là có nên mua blind buy (mua mù) không nữa... tốt nhất là hãy thử trước nhé, nhưng hãy kiên nhẫn và cho em nó chút thời gian nha các cậu.
Mình mới biết đến Shalimar bản Eau de Parfum gần đây và cực kỳ thích cách mùi hương này biến chuyển trên da. Tuy nhiên, vì sống ở vùng khí hậu nhiệt đới nên mình hy vọng tìm được một phiên bản nhẹ nhàng hơn để có thể xịt thường xuyên hơn khi ra ngoài. Bản EdP mang trong mình cả một câu chuyện đầy chiều sâu, nhưng có lẽ nó hơi nồng và nặng so với cái nóng ẩm của môi trường xung quanh. Mình thấy bản Eau de Cologne được bán với giá rất phải chăng trên FragranceX nên đã quyết định mua bản này trước, có lẽ sẽ đợi đến dịp kỷ niệm 100 năm rồi mới sắm bản EdP sau. Mùi hương mở đầu bằng một sự bùng nổ tuyệt vời của cam chanh và hoắc hương. Dù vẫn giữ được cái hồn cốt của Shalimar, nhưng trên da mình, bản EdC lại mang cảm giác thiên về hướng animalic nhiều hơn so với bản EdP. Tầng hương cuối có nốt vanilla giống như bản EdP, nhưng mùi hương đã bay mất sau khoảng 3 tiếng. Có vẻ như sau khi dùng hết chai này, mình sẽ quay lại với bản EdP thôi!
Mở đầu là một cú nổ hương cam chanh cực mạnh 🍊🍋✔️. Sau khoảng 3 phút, mùi hương bắt đầu chuyển sang tông khói và balsamic 💨🚬✔️. Mình cảm nhận được nốt hương animalic rất rõ - mình đoán là hổ phách và civet 🐳. Tầng hương cuối là sự kết hợp giữa vanilla🍦 và cam chanh, điểm xuyết thêm chút khói và da thuộc ở nền 😉❤️. Nếu bạn muốn tìm kiếm một trải nghiệm khác biệt so với các dòng citrus hay mùi ngọt thông thường, thì có thể thử em này nhé. Độ lưu hương tầm 3-4 tiếng.
Thật không thể tin nổi cái mùi này lại được mệnh danh là "mùi nước hoa quyến rũ nhất thế giới". Mình mua em này trên Rakuten với giá chỉ tầm 1.50 USD thôi, nên cũng may là không bị mất tiền oan. Thất vọng thật sự. Là một tín đồ nước hoa với cả một bộ sưu tập đầy những mùi mình cực kỳ yêu thích, mình đã rất hy vọng sẽ yêu em này, nhưng thực tế thì nó chẳng có gì đặc biệt cả. Khi xịt lên người mình, mùi này có cảm giác hơi nam tính, ngay cả khi đã đến tầng hương cuối, và mình nghĩ bạn trai mình cũng sẽ không thấy bị cuốn hút bởi nó đâu. Chắc mình sẽ đem tặng lại cho ai đó thôi. Mùi hương tỏa ra rất mạnh nhưng lại không lưu lại lâu, nó bay mùi khá nhanh. Nói chung là mình không thích.
Shalimar eau de cologne phiên bản 2019 mở đầu khá gắt, với mùi oải hương chói và thoang thoảng hương chất tẩy rửa. Sau đó, mùi hương chuyển sang nốt "bẩn" và hơi hăng đặc trưng mà nhiều chai Guerlain yêu thích của tôi thường có (như Jicky hay Vol de Nuit), cảm giác gần giống như mùi hơi thở khó chịu. Tuy nhiên, chỉ cần kiên nhẫn đợi khoảng 10 phút, sự khó chịu ban đầu sẽ biến thành một điều kỳ diệu khi toàn bộ sự phức hợp của mùi hương bắt đầu bung tỏa. Tôi chưa bao giờ hiểu được liệu những nốt mở đầu kỳ lạ trong một số dòng nước hoa của Guerlain là để tạo sự tương phản với vẻ tuyệt vời khi mùi hương dần biến chuyển hay không, nhưng có vẻ nó hoạt động theo cách đó. Hương cuối thực sự tuyệt vời, chủ đạo là mùi khói, điểm xuyết chút da thuộc và phấn vanilla, nhưng không hề ngọt gắt hay nồng nặc, cũng không gây ngấy như nhiều loại hương phấn ngọt sến hiện nay. Tôi đang sở hữu bản EdP chai cánh dơi năm 2010, một bản EdT vintage 1991 (theo kiểm tra batch code) và bản Ode de la Vanille 2013, nhưng bản Eau de Cologne lại là chai dễ dùng nhất. Sự kết hợp giữa khói, vanilla và da thuộc trong phiên bản này thật tuyệt diệu! Nó giống như mùi hương bên trong một chiếc túi xách cao cấp, nơi mùi thuốc lá và phấn len lỏi qua một ngăn túi nhỏ trong lớp lót da.
Tui đang sở hữu cả bản mới (2021) lẫn bản vintage (chai mini từ năm 1974) của Shalimar's Eau de Cologne. Nói một cách đơn giản nhất thì bản vintage đúng kiểu một món kem "creamsicle" siêu ngon, mùi chanh và vanilla quyện vào nhau cực mượt. Ngược lại hoàn toàn, bản hiện đại thì chanh kiểu cay nồng, còn vanilla thì gắt, tạo cảm giác cứ như xịt thuốc chống muỗi ấy, lại còn hơi có mùi cũ kỹ như không khí trong mấy tiệm đồ cổ (mà tui thì hay ghé mấy chỗ đó lắm). Sau khoảng 2 tiếng đầu, nó sẽ chuyển sang mùi phấn mềm mại hơn - kiểu như cái lớp bột của mấy viên kẹo Smarties ấy, có chút chua nhẹ. Cái này là cảm nhận dựa trên trải nghiệm cá nhân của tui thôi, chứ chắc là tùy ký ức mỗi người mà bản EDC hiện tại này sẽ mang lại cảm giác khác. Có lẽ là do nguyên liệu bản vintage được "ủ" qua thời gian nên nó mới đẹp thế? Chứ sau khi thử cả hai, tui thấy công thức hiện tại nghe nó cứ bị "lỗi thời" so với bản cũ. Nó không hề mang lại cảm giác sang chảnh hay dễ chịu, mà cái kiểu cay nồng kim loại này làm tui thấy giống mùi thuốc hay hóa chất gì đó, kiểu như mấy sản phẩm gia dụng ngày xưa dùng để chữa bệnh chứ không phải nước hoa để tôn lên mùi da thịt. Cách dùng vanilla của bản này cũng lạ lắm, nó đi ngược hẳn với kiểu vanilla ngọt ngào, ấm áp đang hot bây giờ, thay vào đó là cảm giác lạnh lẽo, khô khan và nguyên bản. Dù không phải gu của tui, nhưng tui nghĩ nó sẽ là một tuyên ngôn cực chất cho những ai không muốn tỏ ra quyến rũ hay ngọt ngào, mà kiểu hơi "ngầu" và sắc sảo ấy. Kiểu như khí chất quyền lực nhưng lạnh lùng của Miranda trong "The Devil Wears Prada" vậy đó. Về độ lưu hương thì cả hai cũng tương đương nhau. Mùi chanh bay đi sau khoảng 1 tiếng, nhưng mùi vanilla thì bám trên da tui tầm 4 tiếng. Bản mới thì nhẹ nhàng hơn, còn bản vintage thì có chiều sâu và đậm đà hơn hẳn. Ngửi bản vintage mà tui thấy hơi buồn, vì có vẻ như đây là một mùi hương mà tui lẽ ra đã rất thích, mà số lượng bản cũ này trên thế giới cũng chẳng còn bao nhiêu nữa. Hy vọng là sau này các phiên bản mới sẽ tiếp tục làm mới lại tinh thần của Shalimar để câu chuyện của nó còn kéo dài thêm cả trăm năm nữa.
Mình sở hữu cả bản này và bản Shalimar EDP. Mình nghĩ cả hai đều cần thời gian để làm quen, và không phải lúc nào mình cũng có tâm trạng để dùng - nhưng hôm nay thì có. Mình mua bản EDP trước, nhưng vì nghe nói nhiều người cho rằng bản EDC là gần với mùi nguyên bản ngày xưa nhất nên mình cũng muốn thử bản này. Hôm nay mình xịt mỗi tay một bản để so sánh. Hai mùi này rất giống nhau và mình yêu cả hai! Nhưng mình cảm thấy bản EDP thiên về mùi da thuộc mạnh hơn, còn bản EDC thì mềm mại và đậm chất vanilla hơn. Một mùi vanilla thật sự, chất lượng tuyệt vời. Nốt hương cam chanh tỏa sáng trong cả hai: ở bản EDC thì nhẹ nhàng và hòa quyện cùng vanilla, còn ở bản EDP thì mạnh mẽ hơn, giúp tôn lên mùi da thuộc cùng với xạ hương. Tất nhiên bản EDC cũng có xạ hương, nhưng đây chính là điểm mình cảm nhận được sự khác biệt giữa hai phiên bản. Mình không thực sự cảm nhận rõ mùi hoa, dù tất nhiên chúng vẫn hiện diện, nhưng mình cho rằng chúng đóng vai trò tạo nên độ phức hợp cho tổng thể mùi hương. Cả hai đều không dành cho những ai muốn mua mù (blindbuy)! Bạn thực sự nên thử trước để xem nó có hợp với phong cách của mình không. Nếu chỉ được mua lại một trong hai, mình nghĩ mình sẽ chọn bản này. Và mình cũng cực kỳ thích thiết kế chai mang hơi hướng cổ điển này nữa! À, cả hai đều lưu hương rất lâu. Và vô cùng, vô cùng gợi cảm...
Ah, Shalimar Eau de Cologne nè. Bản này cực kỳ đáng tiền cho mấy bà đã lỡ mê Shalimar bản EDP nhưng lại ngại cái giá chát hay mùi quá nồng. Tui không nói thay cho bản EDT được vì chưa thử, nhưng mùi này giống hệt cái giai đoạn dry down sau tầm 1-2 tiếng của bản EDP luôn. Điểm khác biệt duy nhất là nó không có độ sâu của vanilla như EDP. Trong bản cologne này, vanilla vẫn có đó nhưng chỉ như một lời thì thầm thôi – mà tui thấy cái này cũng không hẳn là điểm trừ đâu. Tui còn cảm nhận được cả khói nhang, nhựa cây, xạ hương, gỗ và mấy nốt hoa cỏ mềm mại, đầy bí ẩn nữa. Về cốt lõi thì nó vẫn đậm chất Shalimar, nhưng lại dễ dùng và dễ tiếp cận hơn nhiều về cả giá cả lẫn cách xịt hàng ngày. Sau lớp hương cam chanh mở đầu, mùi hương phát triển khá nhanh và giữ được sự ổn định xuyên suốt quá trình bay hơi. Shalimar đúng kiểu mê hoặc luôn, như là phép thuật được đóng chai vậy. Nó giống như sự kết tinh từ những giấc mơ, khao khát và mong muốn sâu thẳm nhất của một nàng phù thủy. Còn bản Eau De Cologne này thì giống như một nụ hôn nhẹ nhàng và dịu dàng hơn từ nàng phù thủy đó thôi. Di sản của Shalimar vẫn tồn tại sau hơn 100 năm. Chẳng phải tự nhiên mà nó được coi là mùi hương biểu tượng của nhà Guerlain đâu. Đây thực sự là một kiệt tác, một tác phẩm thiên tài với nhiều biến thể qua năm tháng, nhưng cái hồn cốt của nó vẫn luôn là một trong những thành tựu vĩ đại nhất của nghệ thuật và nhân loại.