Tui mới tìm được cái này so sánh giữa bản 2010 với bản relaunch 2012 nè. Route de Madagascar (2012) mở đầu bằng nốt chanh sắc và sáng hơn, càng về sau càng ngọt, kiểu béo ngậy và thiên hướng gourmand hơn, cảm giác mềm mại, ít khói và ít mùi da thuộc hơn. Nói chung là khác biệt về sắc thái thôi, không đến mức quá khác biệt nhưng vẫn nhận ra được. Còn bản gốc thì sâu, khói, kiểu "noir" (đúng chất noir luôn nha Chanel ơi!) và nhấn mạnh vào các nốt hương cuối, Madagascar thực sự rất mê hoặc.
Vừa xịt lên là thấy ngay cái combo quen thuộc bergamot-chanh-kem, cực kỳ ngọt và làm tui nhớ tới Eau de Shalimar, kiểu như một phiên bản mùa hè nhẹ nhàng hơn của Shalimar vậy. Một lúc sau thì nó tan dần, để lộ ra mùi vanilla-da thuộc đầy khói, như kiểu màn "nhá hàng" cho những gì sẽ tới ở giai đoạn hương cuối ấy. Lúc đầu độ tỏa hương cực mạnh luôn, nhưng sau nửa tiếng là nó dịu lại (cái này tui thấy mừng á, chắc tui sẽ nhớ xịt trước khi ra khỏi nhà một lúc lâu!), rồi trở về mức dễ chịu hơn. Lúc này nốt hương hoa mới bắt đầu hiện rõ, đi kèm với đó là chút patchouli khô, da thuộc khói và benzoin ngọt ngào.
Bao bọc lấy tất cả là lớp vanilla như một chiếc khăn cashmere mềm mại nhưng ấm áp. Nó là kiểu vanilla tối, cay và đầy tầng lớp, chứ không phải kiểu vanilla "ngọt ngào hạnh phúc" đại trà đâu. Nó phức tạp, quyến rũ, đầy chiều sâu và sự gợi cảm, nhưng mà nói thật là nó ngon đến mức muốn "tan chảy" luôn á.