Bảo Phát Bá Doãn
Mình từng có một chai Opium bản vintage 100ml ngay từ hồi mới ra mắt. Chai đó là quà tặng cho mẹ mình nhưng mẹ không dùng nên mình xài luôn. Hồi đó mình chưa hiểu về khái niệm hóa học cơ thể ảnh hưởng thế nào đến việc xịt nước hoa. Mình chỉ biết là chỉ cần một giọt nồng độ đó thôi là với mình nó gần như "chết người" luôn rồi. Giờ thì mình mới hiểu là da mình có khả năng đẩy các nốt hương gia vị lên mức cực độ, nên mình phải cực kỳ cẩn thận với mấy nốt hương này. Nhờ vậy mà chỉ với một giọt mỗi lần xịt, chai 100ml đó mình dùng tận gần 20 năm mới hết. Trong hành trình tìm kiếm mùi hương hoa lily hoàn hảo, mình có được một bản chiết khá lớn của Shanghai Lily. Lúc đó mình chẳng đọc note hay review gì trước khi dùng cả. Mỗi khi thử cái gì mới, mình cứ thích xịt lên rồi để mùi hương tự "lên tiếng" với mình thôi. Nhưng chỉ vài giây sau là mình nhận ra mình sai lầm rồi. Thói quen xịt 3 nhát của mình làm mình chảy cả nước mắt luôn. Phải công nhận đây là một mùi hương cực kỳ chất lượng, không hề có sự cắt giảm nguyên liệu hay tiết kiệm chi phí gì cả! Trong đầu mình cứ quẩn quanh ý nghĩ: "Mùi này quen quá... mình biết chắc chắn mùi này là gì..." Và rồi, mình sực nhận ra! Đây chính là Opium!!!! Mình rất trân trọng việc ông Maisondieu đã cố gắng thêm chút độ dày và sự mềm mại vào dòng hương phương Đông cay nồng này, và mình chắc chắn nó sẽ cực kỳ tuyệt vời trên những nền da phù hợp. Còn với mình thì không hẳn. Những ai chưa từng thử Opium bản vintage thì thực sự nên thử em này. Opium thời đó vốn là một "cỗ máy" mùi hương cực kỳ quyền lực, và em này cũng ấn tượng không kém.