Hoa Sương Bùi
Đây chính là mùi hương của bà tôi! Bà chẳng bao giờ đòi hỏi điều gì, nhưng với mùi hương này thì lại là ngoại lệ. Chắc hẳn bà đã yêu nó lắm. Bà là một người dịu dàng, tinh tế và rất yêu tiếng đàn piano. Bà sống trong một thời đại mà việc mơ về Paris cùng bầu không khí nghệ thuật nơi đây là một phần thiết yếu của cuộc sống, như một niềm đam mê mãnh liệt chiếm trọn tâm trí. Tôi không nhớ liệu bà có từng đến đó không, nhưng tinh thần của Paris luôn hiện hữu trong ngôi nhà chúng tôi, một lý tưởng mà tôi dường như chẳng bao giờ tìm thấy khi thực sự đặt chân đến thành phố ấy. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao mình lại thừa hưởng "gen yêu nước hoa", bởi mùi hương có lẽ là cách nhanh nhất để du hành ngược thời gian. Thật là một mùi hương tuyệt đẹp!