Tui bị mê mẩn mùi hoa sứ từ hồi đi Bali hồi đầu năm, nên cứ mải miết tìm một chai nước hoa để gợi lại cái cảm giác tuyệt vời đó. Thấy em này với Indian Holi của Kenzo được gợi ý trong một cuộc thảo luận, sau một hồi phân vân thì tui chốt em này luôn, vì tui cũng muốn thử nhà Annick Goutal xem sao.
Nhưng mà trời ơi, vừa mở hộp ra là tui thấy "sai sai" rồi. Xịt lên mặt một cái là tui muốn xỉu luôn, mùi nó cứ xanh xanh, kiểu mùi cỏ ấy, làm tui thấy hơi chóng mặt. Tệ nhất là tui chẳng thấy chút hương hoa sứ nào cả, trong khi đó lại là lý do chính khiến tui muốn mua nó. Mùi hương này kiểu lạnh lùng, kiêu kỳ, cảm giác như đang bảo là tui còn quá trẻ để hiểu được cái chất của nó vậy. Nó có vẻ hơi "già", dù nghe thì sang và đẳng cấp thật, nhưng chắc chắn là không hợp với một đứa 21 tuổi như tui.
Nhưng rồi tự nhiên tui lại nghĩ đến bà hàng xóm người Malta lớn tuổi của mình. Bà ấy ngoài 70 rồi, lúc nào cũng cực kỳ ngọt ngào với gia đình tui và hay làm mấy món bánh truyền thống siêu ngon cho tụi tui ăn. Tui chợt nghĩ, hay là đem tặng bà nhỉ? Tui lạch bạch chạy qua nhà bà, thấy bà đang chuẩn bị đồ ăn – lúc nào bà cũng bận rộn trong bếp hết á – và khi bà xịt thử mùi này lên, tui biết ngay là nó sinh ra dành cho bà.
Hương hoa sứ ngọt ngào, thanh tao lập tức bung tỏa, mắt bà sáng rực lên và bà khen mùi này đẹp lắm. Đúng là nó không mang vibe đảo nhiệt đới đâu, mà là một kiểu sang trọng, ấm áp và cực kỳ dễ chịu, kiểu như mùi hương của một người bà lý tưởng vậy. Nói chung là, dù cái chai này tốn của tui một mớ tiền, nhưng nó hoàn toàn xứng đáng để duy trì tình bạn này, cộng thêm một đĩa bánh biscotti vị cam với bánh doughnut phủ đường siêu ngon nữa. Cuối cùng thì cái mùi hoa sứ mà tui hằng tìm kiếm cũng đã ôm lấy tui khi tui chạy về nhà với "chiến lợi phẩm" ngọt ngào, vừa hạnh phúc vừa thấy hơi ngại ngại, chỉ muốn đánh chén sạch sành sanh cả đĩa bánh thôi.