Maggie Hiền
Tui cũng chẳng rõ cái mùi "sao biển" nó phải như thế nào nữa, nhưng nói chung là: không hề nha. Đây chẳng phải mùi của bãi biển đại dương đâu. Nó giống mùi phòng tắm hay phòng thay đồ ở mấy cái hồ bơi ngoài trời vào một ngày hè cao điểm đông nghẹt người ấy. Một sự pha trộn giữa mùi đồ chơi nhựa bơm hơi, mấy cái sản phẩm chăm sóc cá nhân mùi "tropical" kiểu tổng hợp nghe rất nồng, rồi kem chống nắng, nước clo, và cả một lượng lớn mùi ẩm mốc nữa. Ít nhất là với tui thì nó là vậy. Tui đoán là với mọi người có thể sẽ khác, nhưng khả năng cao là nó cũng sẽ gợi lên những ký ức cực kỳ sống động và riêng tư thôi. Chính cái sự "đời" đó đã khiến tui thay đổi cái nhìn về chai nước hoa này, từ chỗ thấy "ghê ghê" sang kiểu "hửm... thực ra cũng thú vị phết". Dù tui thấy Spring Break có phần hơi gây khó chịu, nhưng cái sự khó chịu đó lại theo kiểu rất gợi hình và đầy lôi cuốn, làm tui cứ phải mải mê suy nghĩ xem nó đang khơi gợi lại ký ức gì trong mình. Tui không muốn xịt nó, và chắc chắn cũng chẳng muốn người mình có mùi như thế này đâu. Nhưng ít nhất thì nó không làm tui thấy chán, và thú thật là tui cũng thấy khá tận hưởng khi cứ mải mê hít hà cái mùi này.















