Nhờ có em Susan này mà tui mới nhận ra chai Amarige của Givenchy nó đẹp đến nhường nào. Lúc chờ em nó về, tui háo hức kinh khủng, chỉ muốn bóc ngay cái hộp ra rồi xịt hai bên cổ tay để test thử xem sao. Amarige vốn là một trong những mùi hương yêu thích nhất, thậm chí còn là phong cách đặc trưng của tui suốt một thời gian dài luôn. Tui không hẳn là kỳ vọng nó phải giống y đúc 100%, mà chủ yếu là tò mò xem hai mùi này sẽ có những nét khác biệt gì thôi. Nói thật là tui cũng hơi mong nó là một bản sao hoàn hảo, nếu được vậy thì bất ngờ quá rồi. Nhưng mà không, Susan không phải là bản sao hoàn hảo đâu.
Tui không thể gọi tên chính xác cái nốt hương đó là gì... nhưng tui thấy Amarige nó cứ bung tỏa, lớp này đến lớp khác, còn Susan thì lại đi theo kiểu một đường thẳng. Lúc mới xịt, Susan mở đầu gần như y hệt Amarige... một tông hoa trắng cực kỳ rực rỡ... rất rất giống luôn... rồi sau đó nó cứ đứng yên ở đó. Amarige có một sự hòa quyện âm cao tuyệt vời, kiểu như một nốt cao vút cứ ngân nga mãi. Còn Susan thì không lên cao được như vậy, thay vào đó nó lại bị chùng xuống thành một cái mùi cỏ khô ướt át, chua chua, mà theo kiểu không hề dễ chịu chút nào. Cái mùi cỏ khô chua chua đó cứ bám lấy mãi, nghe rất chói và hơi gắt. Người khác đứng gần có thể không nhận ra đâu, nhưng cứ hễ tui đưa cổ tay lên ngửi là thấy cái tông hoa trắng ban đầu giống Amarige, rồi ngay lập tức bị "dội" bởi cái mùi cỏ khô khó chịu đó.
Nên là... tui cũng không biết có nên tiếp tục dùng em Susan này nữa không. Chắc là có, vì chai Amarige của tui sắp hết sạch rồi mà giờ tui cũng chưa có điều kiện mua chai mới. Để xem sao đã. Hiện tại thì tui sẽ ví trải nghiệm này thế này: Amarige giống như chuyến du lịch đầu tiên đến Paris của bạn vậy, đầy háo hức từ lúc ngồi máy bay, rồi đi thăm tháp Eiffel, nhà thờ Sacré-Cœur, dạo quanh Montmartre, ghé bảo tàng Louvre, rồi ngồi cafe, ăn nhà hàng xịn xò... và gặp được một anh chàng người Pháp cực kỳ dễ thương. Amarige là tháng ngày kỳ diệu ở Paris năm 25 tuổi. Còn Susan thì giống như cái chuyến bay đó, nhưng rồi bạn chẳng bao giờ rời khỏi sân bay Charles De Gaulle được cả... cứ bị kẹt ở đó thôi... cùng lắm là tán tỉnh một anh chàng người Slovenia cũng đang bị kẹt ở đó. Nhưng mà thôi, ít nhất thì mình cũng đang ở Paris mà.