Người dùng ẩn danh
Thề luôn, mùi này y hệt D&G The One... Không thể tin nổi giá của em này hiện tại luôn! Với mình thì em này, The One, Organza và Boudoir có thể dùng thay thế cho nhau được. Mùi hoa cỏ kết hợp với vanilla và kẹo cao su nhẹ nhàng.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Thề luôn, mùi này y hệt D&G The One... Không thể tin nổi giá của em này hiện tại luôn! Với mình thì em này, The One, Organza và Boudoir có thể dùng thay thế cho nhau được. Mùi hoa cỏ kết hợp với vanilla và kẹo cao su nhẹ nhàng.
Trouble là một mùi hương floral amber được mở đầu và kết thúc bởi các nốt hương thực phẩm – mở đầu bằng hương cam chanh kiểu mứt ngọt ngào và kết thúc bằng hương cacao dạng siro đậm đà. Dù chocolate không được liệt kê trong bảng thành phần, nhưng sự kết hợp đậm đặc giữa vanilla và jasmine đã tạo nên một cảm giác cacao kiểu gourmand rất rõ rệt. Các nốt gỗ đóng vai trò nâng đỡ toàn bộ cấu trúc mùi hương (không phải kiểu gỗ tuyết tùng ẩm mốc thường thấy, mà giống như chất gỗ tinh xảo của một cây đàn sitar cổ). Trouble xứng đáng có mặt trong bất kỳ danh sách "những chai vanilla xuất sắc nhất" nào. Có lẽ nó thường bị bỏ qua vì Trouble không đi theo lối mòn thái quá của các dòng cùng loại, mà thay vào đó, nó thể hiện bản thân qua sự quyến rũ, sự tiết chế và một sự mong đợi đầy lôi cuốn. Không có gì quá phô trương ở Trouble, và chính điều đó đã tạo nên sức mạnh của nó.
Với mình, mùi này giống như sự kết hợp giữa Dior Addict và YSL Cinema vậy. Không biết nếu xịt chồng (layering) hai mùi này lên nhau thì có tạo ra hương thơm tương tự như chai này không nhỉ. Chắc mình phải thử xem sao.
Đây là một mùi hương mang tính phong cách cực kỳ, dù không phải là mùi 'signature' của tui nhưng nó rất xứng đáng để ai đó chọn làm dấu ấn riêng. Lớp hương cuối bám trên da tui rất ổn, là một mùi hổ phách mát mẻ và tươi mới đầy bất ngờ. Nó có chút ngọt nhẹ thôi, nên tui thấy ai dùng cũng hợp hết. Tui cũng chẳng rõ Dyer's Greenweed là cái gì nữa, nhưng chắc là do nó mà phần mở đầu nghe cứ bị 'lú' sao đó. Kiểu như hương gia vị ấm áp, mượt mà và đầy bất ngờ ấy. Xong rồi tự nhiên có cái mùi kiểu thuốc thuốc len vào. Cảm giác như tui vừa bước vào một căn phòng mà có ai đó đang bôi thuốc mỡ nồng nặc vậy; giai đoạn này kéo dài hơi lâu, dù có chút hương hoa xinh xắn ẩn hiện nhưng tổng thể vẫn cứ thấy nó lạ và mạnh. Nhưng rồi sau đó, mọi thứ dần chuyển sang lớp hương cuối mềm mại, mượt như nhung. Ý tui là không phải độ tỏa hương đâu, mà bản thân mùi hương nó có độ mềm, mượt như nhung ấy. Tui có cảm giác như đang ngồi trong một phòng khách quý tộc vào buổi xế chiều, có ai đó đang ngồi trên chiếc ghế nhung và vừa mới ăn xong một viên kẹo bạc hà vậy. Lúc đầu thì mùi tỏa ra hơi nồng, nhưng sau đó sẽ dịu lại thành một làn hương nhẹ nhàng như mây và lưu hương được rất nhiều giờ luôn.
Trouble? Rắc rối gì cơ? Xịt em này thì làm sao mà gặp rắc rối được. Tui còn gặp rắc rối nhiều hơn khi dùng Bal a Versailles hay Giorgio Beverly Hills cơ, haha. Mùi này làm tui liên tưởng đến một bản Alien của Thierry Mugler nhưng nhẹ nhàng hơn, kiểu như bỏ đi mấy cái note xạ hương hay hoa nhài nồng nặc ấy. Đây là sự kết hợp cực phẩm giữa hoa nhài và hổ phách, đẹp nhất trong số những mùi tui từng gặp luôn. Cảm giác khi xịt em này giống như một cô nàng trẻ trung, thanh khiết vừa mới bước chân vào giới thượng lưu vậy. Tui không phải kiểu tiểu thư đài các gì đâu, nhưng cái mùi này nó gợi lên trong đầu tui hình ảnh một dinh thự lớn, một bàn tiệc sang trọng với hàng tá người, và một cô gái xinh đẹp có thể có được mọi thứ mình muốn. Có khi vì thế mà mới có "rắc rối" đó, vì làm gì có cô gái nào mà được sở hữu tất cả mọi thứ chứ, haha. Mở đầu là mùi thảo mộc xanh mướt với chút cam chanh, nghe lạ lắm nha. Nó giống mùi hoa cam, kiểu như mùi cam thoang thoảng trong không khí chứ không phải sát mũi đâu. Nó là sự hòa quyện giữa cam, cỏ cây, bụi rậm và một chút chua nhẹ, nhưng mà thơm xỉu. Sau đó, hoa nhài sẽ nở rộ ở tầng hương giữa. Một mùi hoa nhài trắng tinh khiết, mượt mà và mềm mại như một dải lụa vậy. Hoa nhài thực sự chiếm trọn spotlight của chai này luôn. Đến lúc lắng xuống thì là hổ phách pha chút gỗ. Hổ phách ở đây rất đậm, mang cảm giác vàng óng, ấm áp và cực kỳ ăn ý với tầng hương đầu. Cả chai nước hoa tỏa ra một hào quang vàng rực rỡ, đẹp lắm luôn. Tui mê tất cả mọi thứ về em này. Tuy không quá phức tạp nhưng nó mang hơi hướng vintage, được làm rất chỉn chu và mùi cực kỳ sang chảnh. Vì em này khá nồng nên tui chỉ chấm nhẹ lên cổ tay hoặc cổ thôi. Mùi này hợp để dùng ban ngày hoặc buổi tối khi diện đồ trang trọng nha. Đẹp xuất sắc!
Hồi đầu những năm 2000, mình từng có một chai nước hoa huyền thoại này. Dù là nam nhưng mình thấy mùi này cực kỳ dễ dùng cho cả nam lẫn nữ luôn. Bản thân mình cũng làm trong mảng nước hoa niche nên mình hiểu rõ ranh giới giữa những gì nam giới có thể xịt và không nên xịt. Mình yêu mùi hương này ngay lập tức vì biết chắc nó sẽ cực hợp với da mình – một tông mùi mềm mại, mang hơi hướng phương Đông và có chút phấn nhẹ. Mình thích nó vô cùng vì nó mang lại cảm giác rất giống với mùi Kingdom của nhà thiết kế quá cố Alexander McQueen – một mùi hương cũng từng bị khai tử không lâu sau khi ra mắt. Giờ thì "Trouble" cũng biến mất rồi. Hồi đó, mình vẫn còn tìm thấy em nó ở mấy trang web, hiệu thuốc nhỏ hay mấy tiệm nước hoa độc lập quanh London ngay sau khi hãng ngừng sản xuất. Còn bây giờ á? Có thể vẫn tìm được nhưng chắc chắn phải bỏ ra một cái giá không hề rẻ vì nó đã trở thành hàng hiếm và không còn được sản xuất nữa. Từ kinh nghiệm làm việc trong ngành, mình thấy những phản hồi của khách hàng thường sẽ được các nhà làm nước hoa ghi nhận. Khi mình làm ở các trung tâm thương mại, khách lúc nào cũng hỏi tìm một mùi hương cụ thể nào đó. Đôi khi các tập đoàn lớn sẽ tung lại những dòng nước hoa biểu tượng, hoặc các thương hiệu thời trang, trang sức sẽ hồi sinh thương hiệu của họ. Nếu có nhiều yêu cầu, họ sẽ cho sản xuất lại, giống như cách Yohji Yamamoto vừa quay trở lại gần đây, hay những dòng Donna Karen đời đầu từ những năm 90. Biết đâu Helmut Lang cũng sẽ sớm được tái bản thôi.
Chai nước hoa này đúng như cái tên của nó luôn. Mình thuộc kiểu người xịt cực kỳ "nặng tay", kiểu nếu không ngửi thấy mùi trên người thì mình thề là mình không thấy gì hết, thế là cứ phải xịt thêm thôi. Thế nên là mình toàn dùng em này làm mùi hương chủ đạo cả ngày, cứ tầm 15 phút lại xịt một lần, cười chết mất. Rồi rắc rối ập đến đây... Có một đêm mình đi chơi với một đứa bạn, nó cứ khen mùi "Trouble" của mình suốt. Thế rồi đùng một cái, hôm sau mình không tìm thấy chai 50 ml đâu cả. Mình tìm mãi, tìm mãi cho đến khi tuyệt vọng và làm một chuyện cực kỳ "phản bạn" là buộc tội đứa bạn kia đã lấy trộm chai nước hoa của mình. Thật sự là vì mình mê em này quá, mình không nghĩ là mình làm mất. Mình thậm chí còn sẵn sàng đánh cược cả tình bạn vì chai nước hoa này, và mình đã làm thế suốt hơn 2 tuần trời. Cho đến khi mình tìm thấy nó dưới ghế xe hơi trong lúc đang tìm cái bật lửa để châm thuốc... Và đoán xem ai đang ngồi ngay cạnh mình hút thuốc lúc mình tìm thấy "Trouble" nào? Đúng là cạn lời luôn... Mình có chai này từ tận năm 2004, hồi đó dùng "vô tội vạ" luôn, giờ thì còn lại một nửa và cũng cả mấy năm rồi chưa đụng tới.
Tui có chai này lâu rồi, mà vì chỉ có chai nhỏ với cả dòng này ngưng sản xuất rồi nên lâu lâu tui mới xịt thôi. Tui cũng chẳng phải dân chuyên nước hoa gì đâu, chỉ biết cái gì tui thích thôi, mà tui cực kỳ thích em này luôn! Hồi trước tui chưa bao giờ thích mùi hoa nhài cả, giờ mới nhận ra là do tui cứ bị ám ảnh cái tên "hoa nhài" với mấy cái chai xịt toàn mùi cồn mà mấy bà mẹ hay mua tặng hồi Giáng sinh ấy! Thật là thất vọng về các mẹ quá đi... thất vọng ghê luôn! Quay lại chuyện chính nè - dạo gần đây mấy chai nước hoa tủ của tui cứ hay có nốt hoa nhài ở đâu đó, và tui phát hiện ra là với tui, cứ khi nào hoa nhài đi kèm với nốt gỗ ở tầng hương cuối là tui mê mệt luôn. Em Trouble này làm được điều đó, mùi hương có độ "tròn" rất mượt và ngọt ngào (nhưng không phải kiểu ngọt lịm kiểu đường đâu nha, tui không có gu ngọt kiểu đó). Lúc mới xịt thì thấy có chút hơi xanh xanh, nhưng tầm 20 phút sau là nó ấm áp và đậm mùi mật ong lắm (dù trong bảng thành phần không có nốt mật ong đâu... nhưng nó ngọt kiểu gì mà làm tui liên tưởng đến lúc vừa mở một hũ mật ong ra vậy đó!). Rồi sau đó, mấy nốt hoa nhài dịu nhẹ cùng chút gỗ thoang thoảng ùa tới, làm tui cứ như chìm đắm trong làn sương ấy... ôi chao! Đây là một mùi hương kiểu thân thiện, không phải kiểu "Diva" lồng lộn mà tui hay nghiện, nhưng tui cực kỳ thích xịt em này, nhất là vào mấy ngày hè muốn thơm tho một chút mà không muốn mùi hương phải "gào thét" thông báo sự hiện diện của mình. Độ lưu hương của chai tui đang dùng ở mức trung bình (tầm 5 tiếng trên da tui) và độ tỏa hương cũng nhẹ nhàng thôi. Nhưng mà cũng ổn... tui xịt cái này đâu có để gây chú ý, chỉ là "cho mũi tui hưởng thụ" thôi. Mà phải nói thật, chính em này là lý do khiến tui mê Bebe Gold đến vậy... phong cách lúc hương cuối của hai em này trên da tui gần như y hệt nhau, nhưng Bebe có mùi hương quyến rũ đó với giá chỉ bằng 1/4, ĐÃ THẾ nó còn bám dai cả ngày luôn, tui dùng em ấy thoải mái chứ không phải kiểu "giấu nhẹm" như em này - độ lưu hương và tỏa hương của Bebe trên da tui còn tốt hơn cả em Boucheron này nữa. Vậy nên, tui sẽ giữ em Boucheron Trouble này lại trong bộ sưu tập thôi, còn để dùng hàng ngày thì tui sẽ chọn Bebe Gold... em ấy tui cực kỳ thích và có "sức bền" tốt hơn hẳn em Boucheron.
Một người bạn perfumista của mình vừa gửi cho mình mấy mẫu thử mới cực phẩm để test. Và "Trouble" là một trong những chai đầu tiên mình xịt thử hôm nay. Cái tên nghe lạ thật, "Trouble"... kiểu như cái cách mà người ta hay nói với ai đó khi biết mình sắp vượt quá giới hạn hoặc muốn phá vỡ những quy tắc an toàn thông thường ấy. Nghe cái tên thôi là thấy đúng gu của mấy bạn thích cảm giác mạnh rồi. "Trông em có vẻ là một rắc rối đây" - nghe giống như một lời khen đầy ẩn ý dành cho một người vừa quyến rũ, vừa lôi cuốn, khiến mình cứ bị xao nhãng mãi không thôi. Và em nước hoa này đúng là kiểu đó luôn. Mùi hương này lên cực kỳ đậm, nhưng lúc lắng xuống lại cực kỳ thơm. Nó rất đáng nhớ, đầy phấn khích và sẽ cực kỳ gây nghiện nếu hợp với mùi cơ thể của bạn. Cảm giác như em này được làm từ những nguyên liệu rất đắt tiền vậy. Chắc chắn đây là dòng cao cấp, thuộc phân khúc thượng lưu... và là một mùi hương độc bản, không hề đại trà như mấy loại nước hoa mà số đông hay dùng. Nó rất riêng biệt, độc đáo và khác lạ so với những mùi khác, nhưng khi xịt lên người vẫn mang lại cảm giác rất cổ điển. Đây thực sự là một lựa chọn tuyệt vời để tạo nên phong cách đấy!
Tui mới chốt chai EDP 50ml gần đây, chủ yếu là vì cái vỏ xinh với giá rẻ bèo luôn. Bình thường tui không có gu mấy mùi của nhà Boucheron lắm, nhưng em này thì lại là một câu chuyện khác. Nó kiểu như Dior Addict nhưng có thêm chút nhấn nhá của chanh ấy. Tui cực thích mùi của Addict nhưng không tài nào xài nổi vì nó làm tui bị nghẹt mũi, khó thở. Lúc mới mở nắp chai Trouble này ra, tui thấy nó giống Addict nên cũng hơi hụt hẫng. Nhưng mà xịt phát đầu tiên lên da là tui bất ngờ luôn: chả thấy giống Addict tí nào, chỉ thấy hương chanh tươi mát mix cùng xạ hương thôi! Lạ lùng cực, tui không nghĩ là nó sẽ như vậy vì nhìn cái tên với cái chai, tui cứ tưởng nó phải đậm đà, sâu lắng lắm. Sau khoảng 15-20 phút, mùi bắt đầu chuyển dần sang tông giống Addict: kiểu vanilla xạ hương, nhưng vẫn có chút thanh mát của hoa nhài. Sự kết hợp này đỉnh lắm luôn! Xịt em này vào cảm giác mình như quý cô triệu đô nhưng không bị kiểu chảnh chọe. Tui đoán là mấy ông con trai cũng sẽ thích mùi này. Em này hợp nhất là dùng vào cuối thu hoặc mùa đông nha. Tui không dám nói là yêu nó đến mức mê mệt, nhưng tui cực thích và chắc chắn sẽ để dành cho mấy dịp đặc biệt vào mùa đông. Xịt em này đi cùng áo lông thì đúng là hết sảy. Vậy nên, nếu bà nào thấy Dior Addict bị nồng quá hay quá nồng mùi vanilla phấn thì nên thử Trouble nha, có khi lại dễ dùng hơn cho bà đó. Độ lưu hương khá ổn, còn độ tỏa hương thì sẽ tốt hơn khi ở ngoài trời gió hoặc trời lạnh. Theo tui thì em này không hợp lắm với thời tiết mưa đâu...