Mấy năm trước, mình từng lảng vảng ở khu nước hoa cao cấp của một trung tâm thương mại, kiểu hơi ngại ngùng ấy, sau cả buổi chiều đi thử mấy mùi "sang chảnh" rồi lại thở dài vì cái giá chát quá. Lúc đó mình vô tình cầm chai này lên, hít một hơi thật sâu và... thề luôn, mình sốc đến mức muốn lùi lại ngay lập tức. Nó xộc thẳng vào mũi, đánh tan mọi sự mệt mỏi khứu giác sau cả ngày dài dùng cánh tay làm miếng thử mùi.
Nói cho rõ thì với mình, đây lại là một điểm cộng. Mình cực ghét mấy cái mùi nhạt nhẽo, mình luôn khao khát những mùi hương khác biệt và mạnh mẽ. Nhưng mà trời ạ... cái này nó ở một đẳng cấp khác luôn!
Hồi đó, tất cả những gì mình ngửi thấy là một thứ gì đó đậm đặc, tối màu và không tên, nó nồng đến mức mình phải cẩn thận đặt chai đó xuống (mà công nhận cái chai đẹp thật đấy) rồi đi chỗ khác luôn.
Giờ đây, nhiều năm trôi qua, dù em nó đã ngừng sản xuất, nhưng vì mình đã có gu ngửi mùi tốt hơn và vẫn nhớ như in cái cảm giác lúc đó, nên mình đã lùng sục được một chai trên mạng.
Tiếc là, mình thấy thất vọng. Cái mùi "điên rồ" mà mình nhớ chính là benzoin, và nó ngọt một cách kinh khủng. Cảm giác như ai đó lấy hoa loa kèn (chứ không phải nhài đâu, đừng lừa mình nhé) rồi đem đi tẩm đường vậy. Nó cứ như đang phân hủy dần dưới một lớp nhựa cây ngọt lịm, dính dớp.
Sau này mình mới nhận ra là mình cực kỳ ghét các dòng hương gourmand, nên việc cái sự ngọt lịm kiểu vanilla này làm mình thấy buồn nôn cũng là điều dễ hiểu.
Mùi hoa (mình dùng chai refill nhưng nhắc lại là, tất cả những gì mình ngửi thấy là mùi hoa loa kèn béo ngậy, mượt mà) lưu hương rất lâu, nhưng cuối cùng thì cũng không thắng nổi tầng hương cuối là vanilla và hổ phách. Nếu mà sự chuyển mùi đi ngược lại – kiểu hoa nở rộ rồi mới đến ngọt – thì có lẽ mình đã thích hơn rồi. Tệ nhất là cái mùi ngọt lịm này... cảm giác nó hơi "rẻ tiền". Mình ghét phải nói vậy về nước hoa, kể cả mấy dòng giá rẻ, nhưng với các nốt hương thực phẩm ở đây thì đúng là thật. Mình hiểu cái vibe "chuối/kẹo cao su" mà mấy người review khác hay nói; kiểu như đường tinh luyện trong mấy loại kẹo rẻ tiền ấy.
Dù vậy, mình vẫn sẽ bảo vệ tính nghệ thuật của em này đến cùng, đơn giản vì nó KHÁC BIỆT và MẠNH MẼ – tốt hơn nhiều so với mấy cái "bom đường" đắt tiền khác. Mình cảm giác là một người chỉn chu hơn mình một chút có thể sẽ dùng em này rất hợp; kiểu phải xịt một cách thật phóng khoáng ấy. Mỗi khi mình dùng (vì mình vẫn cứ bị thu hút bởi cái chai này, nó có sức gây nghiện lắm), mình lại có cảm giác là chính cái mùi hương này đang "xài" mình chứ không phải mình dùng nó.
(Ghi chú nhỏ: mình không phải fan của Madonna, nên việc em này có tên bà ấy cũng chẳng quan trọng lắm đâu.)