Người dùng ẩn danh
Đúng là một bữa tiệc hoa trắng phong cách Baroque luôn ấy. Ubar cực kỳ đậm đà, ngọt ngào vị mật ong, mùi kiểu giống Diva của Emanuel Ungaro. Nó là một sự kết hợp hoa cỏ siêu phức tạp: có linh lan sạch sẽ như mùi xà phòng, có tinh dầu hoa cam rót lên trên nền hoa nhài chín mọng, rồi cả hồng, huệ trắng và ngọc lan tây cùng nhau hòa quyện như một bản nhạc lộng lẫy. Ubar có một dàn hoa trắng khổng lồ, lúc đầu thì náo nhiệt cực kỳ, cứ như không chịu im lặng ấy. Nhưng rồi khi "chỉ huy" huệ trắng ra lệnh, cả đội danh dự này lập tức trở nên trật tự và đồng đều ngay. Hoa nhài cứ như một cầu vồng, một cuộc duyệt binh của các loài hoa trắng vậy, mình đoán là có thêm tinh dầu hoa nhài tươi vào rồi. Ubar mướt mải, lan tỏa những nốt hoa trắng mềm mại, mượt mà trên một diện tích rộng, cộng thêm hổ phách tạo độ tỏa hương cực xa. Ubar đã đổi công thức rồi, nhưng mình đang giữ bản gốc, phải nói là sang chảnh xỉu! Sang đến mức cảm giác như đây không phải là mùi hương dành cho người thường luôn ấy. Hoa nhài và hổ phách tinh khiết đến mức mình chỉ biết ngưỡng mộ thôi. Lớp hoa trắng trên bề mặt cứ như là lớp mousse trên bánh vậy. Dù vẫn có mùi aldehydes và indole của hoa nhài nhưng mình chẳng thấy khó chịu chút nào, trái lại còn thấy mê mẩn không dứt ra được. Về phần nền thì đầy ắp nhựa cây, vanilla, hổ phách, đàn hương và hoắc hương... cảm giác như khi bạn cắn một miếng bánh, các tầng hương quyện chặt vào nhau, vừa có hoa, vừa có gỗ lại vừa có xạ hương. Nó làm mình nhớ về sự rực rỡ của Jean Paton Joy ngày xưa, một mùi hương ngọt lịm như mật hoa, kiểu nước hoa cổ điển thực thụ.