Người dùng ẩn danh
Vanilla trong nước hoa có nhiều kiểu lắm: có thể là kiểu tối và khói, có thể là kiểu nồng nàn như rượu, hoặc cũng có thể là kiểu ngọt ngào, đậm đà như tinh chất vanilla nguyên chất. Và cái mùi vanilla trong Vanille của nhà Réminiscence chính là kiểu thứ ba, và nó thực sự là một cực phẩm. Mình cũng rất mê mấy kiểu vanilla trầm mặc và có chiều sâu như Un Bois Vanille, nhưng đôi khi người ta lại thèm một chút gì đó ngọt lịm, mướt mát như pudding, và em này chính là chân ái không gì sánh bằng. Vanille mở đầu bằng hương hoa mộc tê ngọt ngào, hơi chua nhẹ trên nền caramel và vanilla. Sau đó, chút hương trái cây mờ dần để nhường chỗ cho vanilla chiếm trọn tâm điểm, kèm theo một chút phấn mịn màng (kiểu mùi đầu búp bê hay đất nặn Play-Doh ấy) nhưng không quá gắt. Nốt hương mơ từ hoa mộc tê mang lại một chút trái cây ngọt ngào, nhưng vai trò chính của nó là để cân bằng và làm nổi bật thêm sự ngọt lịm của siro vanilla thôi. Mùi này làm mình liên tưởng đến một miếng bánh pudding mơ được phủ ngập lớp kem custard vanilla nhà làm béo ngậy – nói cách khác, hương mơ vẫn ở đó nhưng không phải là nhân vật chính. Nó không quá cầu kỳ sang chảnh như crème brûlée, nhưng Vanille lại là một mùi hương cực kỳ vỗ về và an ủi. Nếu ai đó hỏi mình về mùi vanilla đỉnh nhất, mình sẽ nghĩ ngay đến em này. Phải thừa nhận là em nó thuộc hàng gourmand ngọt nhất nhì hiện nay, nhưng độ ngọt đã được tiết chế bởi sự sắc sảo của hoa mộc tê, nên nếu bạn đang tìm kiếm một mùi vanilla "chân ái" thì nhất định phải thử, vì đây thực sự là "vị vua" của các loại vanilla. Điểm cộng là độ lưu hương cực tốt nhưng độ tỏa hương vừa phải, nên mình có thể thoải mái tận hưởng mùi hương gây nghiện này mà không sợ làm phiền những người xung quanh. Mình rất vui vì đã mua em nó – dù lúc đầu chỉ ngửi thử nhanh ở cửa hàng nên cũng hơi mạo hiểm, nhưng kết quả thật sự quá tuyệt vời.