Người dùng ẩn danh
Gửi bạn ở trên, bạn hãy thử Must de Cartier hoặc Hypnotic Poison của Dior xem sao. Hoặc thậm chí là Python của Trussardi hay Obsession for men. Những mùi này có phong cách khá tương đồng với Venice đấy.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Gửi bạn ở trên, bạn hãy thử Must de Cartier hoặc Hypnotic Poison của Dior xem sao. Hoặc thậm chí là Python của Trussardi hay Obsession for men. Những mùi này có phong cách khá tương đồng với Venice đấy.
Hồi những năm 90, tui cũng từng dùng cái lotion đi kèm với mùi hương này nè. Giờ thèm quá mà tìm mãi chẳng thấy ai bán nữa. May sao tui đọc được trong sách nước hoa là nếu mình trộn nước hoa với một loại lotion không mùi thì có thể tự "chế" ra được cái mùi đó luôn! Hôm qua tui mới lôi ra thử, và trời ơi, kết quả đỉnh cực kỳ luôn!!! Tất nhiên là tui vẫn nhớ cái cảm giác dùng bản gốc xịn xò ngày xưa, nhưng mà cái kiểu "handmade" này cũng đủ để giúp mùi hương bám tỏa tốt hơn rồi. Chắc chắn tui sẽ áp dụng cách làm lotion tự chế này với chai Orchidee vintage luôn. Mà nói nghe nè, nếu ai mà tình cờ lùng được cái lotion gốc đó thì lạy chúa, mua ngay và luôn đi nha!! Nó đúng kiểu thiên đường hạ giới luôn á!
Tui phải đồng ý với ý kiến này, mùi này cảm giác "cổ điển" lắm luôn, kiểu như mấy dòng nước hoa cực phẩm hồi cuối những năm 80 ấy. Tui nghĩ không phải do mua trúng chai lỗi đâu, mà bản chất mùi nó là vậy đó. Nó làm tui nhớ tới Obsession với cả Shalimar của nhà Guerlain, mà thú thật là tui cũng không khoái mấy mùi kiểu đó lắm. Mùi này đậm và dày thiệt, nhưng phải công nhận là các tầng hương hòa quyện cực kỳ mượt luôn, không bị tách rời từng nốt đâu. Nó kiểu như một sự kết hợp giữa gỗ đàn hương, vanilla và xạ hương béo ngậy, thoang thoảng thêm chút nhài với hoa hồng nữa. Nói chung là thơm, nhưng mà không phải gu để tui xịt thường xuyên, nhất là khi bây giờ có quá trời cực phẩm khác ngoài kia rồi.
Tui thiệt sự không hiểu nổi tại sao mấy hãng cứ hay quyết định khai tử mấy dòng nước hoa vậy trời... dựa trên cơ sở nào không biết? Venice, Ispahan với Vie Privée của nhà YR đều là những mùi cực kỳ ổn luôn. Dù giá của tụi nó có hơi "hạt dẻ" so với gu bình thường của tui, nhưng riêng Venice thì nó ở một đẳng cấp khác. Tui vẫn còn giữ mấy bản miniature siêu cũ của em này với cả 8eme Jour nữa (có ai còn nhớ không ta?), và tui cũng chẳng muốn đem cho ai hết. Tui nghĩ là mình đã ngửi thấy mùi nhựa cây galbanum trong Venice, dù hồi đó tui chẳng biết galbanum là cái gì cả, mà nhìn lại bảng thành phần cũng đâu thấy ghi đâu. Tui không tách được rõ từng nốt hương của Venice, mà cảm giác nó là một tổng thể đầy ấm áp, sang trọng, kiểu như những tấm rèm nhung đỏ, sắc vàng lấp lánh và ánh hoàng hôn vậy. Chắc là do mấy cái quảng cáo hồi xưa làm tui liên tưởng tới vậy đó. Một mùi hương cực kỳ thanh lịch, nữ tính và quý phái. Nó làm tui nhớ tới em Samsara yêu dấu, dù hai mùi không giống nhau lắm. Venice thì mùi có vẻ rẻ tiền hơn Samsara nhiều, nhất là cái bản mà tui biết hồi đó! Nếu mà tìm được chai Venice giá hời với thiết kế vỏ đỏ thẫm nguyên bản xinh xẻo kia, chắc tui cũng múc liền. Mà khổ nỗi, Yves Rocher dạo này làm ăn lộn xộn quá. Tui định lái xe ghé cửa hàng thì họ đóng cửa mất tiêu. May mà tui kịp tạt qua mua được Tendre Jasmin với Rose Absolue đang giảm giá 40% đó :-)
Tui mê em Venice này cực luôn! Phải đến lúc họ ngừng bán ở Mỹ thì tui mới nhận ra em nó thơm đến nhường nào. Nghe đâu là họ mới ra mắt lại (cả em Ispahan tui cũng thích nữa), nhưng mà CHỈ có ở các cửa hàng tại Châu Âu thôi. Nghĩ cũng vừa mừng vừa lo, mừng là biết đâu sau này họ sẽ bán lại ở Mỹ, mà lo là sao mấy món xịn xò thế này lại không về Mỹ nhỉ??? Venice kiểu vừa sexy, vừa ngọt, lại có chút cay nồng, nói chung là đỉnh của chóp! Tui đang phải canh eBay để săn thêm đây, chứ hiện tại tui chỉ có mỗi bản mini, đang phải chia nhỏ ra xịt cực kỳ tiết kiệm luôn.
Mình được một quản lý của hãng cho biết là họ không có kế hoạch tái ra mắt Venice tại Mỹ. Thấy khá thất vọng nên mình đã lên eBay tìm mua một chai, bản mini. Không biết có phải do nước hoa đã cũ hay không - dù người bán khẳng định là bản pure perfume nhưng mình chắc chắn đây là EDP - mà mình thấy mùi nhẹ hơn trước và không còn rõ nét nữa. Nhưng thôi, dù sao thì mình vẫn thích nó.
Venice ơi, tui nhớ bạn quá. Bạn nhất định phải quay lại với tui đi. Tui đã mải miết đi tìm bạn trong biết bao nhiêu mùi hương khác, nhưng rồi lúc nào cũng thấy chẳng có gì là đủ cả. Bạn đã trao cho một đứa trẻ 10 tuổi như tui niềm tin mãnh liệt vào sức quyến rũ của bản thân sau này... Như một kẻ trộm, tui hay lén lút chạy đến bàn trang điểm của mẹ, ôm lấy bạn vào lòng rồi hít hà cái vẻ đẹp ấy. Tui đã từng ước mình xứng đáng với bạn, ước mình là người phụ nữ mà bạn được tạo ra để dành cho - một quý cô lộng lẫy, cao ráo, tóc đen, đôi mắt sâu thẳm, sống ở thế kỷ 16 trong bộ váy nhung đỏ thẫm thêu chỉ vàng. Tui chưa bao giờ trở thành quý cô ấy, tui thấy mình khá mờ nhạt và chẳng hề lộng lẫy, nhưng sự tự tin ấy vẫn luôn ở lại với tui chừng nào tui còn nhớ được mùi hương này - Venice.
Ok, cũng gần 20 năm rồi mình mới dùng lại em này, bản re-edition này đúng là một bất ngờ thú vị luôn. Không biết mùi có còn giống như trong ký ức của mình không nhỉ? Liệu mình còn thích nó không, hay là khứu giác và gu của mình đã thay đổi nhiều kể từ thời thiếu niên rồi?... Mà công nhận, Venice vẫn cứ là đáng yêu xỉu. Thật kỳ lạ là cái mùi hương quen thuộc này lại có thể gợi nhớ về những ngày đi học vô tư lự và cả những cậu bạn năm ấy nữa... Venice có chút tông phấn, vanilla khô quyện cùng xạ hương, cảm giác cực kỳ thoải mái và dễ dùng, vừa ấm áp vừa quyến rũ, y hệt như một tấm nhung đỏ thẫm vậy. Em này cực hợp cho những ngày trời se lạnh nhé. Về phần vỏ chai, bản re-edition này có thiết kế mới nhìn rất phong cách nhưng mà hơi khó mở, dù trên bao bì có hướng dẫn rồi. Thú thật là mình vẫn thích cái chai màu đỏ ngày xưa hơn, nhưng mà thôi, dù sao thì việc có lại được em nó cũng làm mình thấy vui rồi.