Người dùng ẩn danh
Tui thấy nó chỉ toàn mùi lê đóng hộp chín mọng, kiểu lê kẹo ngọt lịm luôn á. Tui chả thấy giống "God is a woman" gì đâu, mà thấy nó giống một bản clone ngọt hơn, mọng nước hơn của em đó – chính là cái em xịt thơm Emerald Mist của BBW ấy. Cái mùi lê ngọt như kẹo, kiểu lê ngâm trong siro luôn (giống cái mùi tui từng ngửi thấy trong Pear Creme Brulee của BBW). Mà nói trước là nó không hề giống Eclat D' Arpege đâu nha, để "nữ hoàng" yên với ngai vàng của bả đi, và cũng chẳng giống kiểu VS Eau so Sexy – cái mùi táo kem tươi ngọt khé cổ thời thơ ấu của tui đâu. Sau cái mùi lê ngọt lịm như kẹo đó thì mấy nốt hương còn lại cũng chỉ làm nền cho cái vibe trái cây vui tươi này thôi. Nó cũng hơi hướng kiểu Eros Pour Femme EDT bản màu vàng, nhưng tất nhiên là mùi khác rồi, tui có dùng cả hai luôn. Mà nói chung là mấy em này đều kiểu tinh nghịch, trẻ trung chứ không có gì quá nghiêm túc cả. Dylan Purple nghe thì có vẻ giống một loại xịt thơm BBW, nhưng thực tế thì tầng hương và lúc lắng xuống của nó đậm đà và có chiều sâu hơn hẳn mấy loại xịt thơm trái cây như Emerald Mist. Theo ý kiến cá nhân tui thì em này khác hẳn "God is a woman" của Ari. Em này mang lại cảm giác giàu có, năng động và rực rỡ hơn, chứ không phải kiểu mùi lê ngọt dịu, mang hơi hướng "nắng ấm trên da" với nốt ambrette cay nhẹ kiểu như em Kaleidoscope hay Glossier You. Dù cả hai đều có lê ngọt nhưng vibe khác hẳn, em này còn ngọt và mọng nước hơn nhiều. Mùi này cực kỳ dễ chịu, nhất là khi đi cạnh mấy ông con trai, lúc mà tui muốn giả vờ làm một cô nàng bánh bèo nhưng vẫn muốn giữ được sự dễ chịu, chứ không thể cứ đắm mình trong mấy mùi thuốc lá nồng hay mùi xanh unisex nặng đô được. Tui cũng thích Dylan Blue nữa, dù trước đây cứ ngỡ mình hợp với bản Turquoise hơn, nhưng giờ tui cũng qua giai đoạn thích mấy mùi đó rồi. Nói chung Dylan Blue với Purple đều đỉnh lắm. Chúng nó bám mùi lâu hơn mấy cái xịt thơm BBW mà tui đang có cả đống ở nhà.