Wind Flowers là một mùi hoa ngọt ngào nhưng cảm giác cứ đại trà kiểu gì ấy, lại còn hơi chỏi nhau nữa. Nói chung là đắt lòi mắt, mà nhà Creed thì xưa nay vẫn vậy. Tui thấy thất vọng vì nó quá mùi hóa học, do cái nốt ambroxan ở tầng cuối quá đậm - cái nốt này thực sự là một thử thách với tui.
Lúc mới xịt, Wind Flowers mở đầu bằng hoa cam ngọt lịm, kiểu hơi nồng quá mức, giống mấy mùi designer bây giờ hay dùng, tạo cảm giác ngọt hoa quả kiểu nữ tính nhưng hơi "lười". Sau đó là hoa nhài tông phấn, sạch và ngọt, thêm chút đào mọng nước nữa (dù thấy cũng chẳng cần thiết lắm).
Càng về sau, mùi càng khô và nặng mùi ambroxan, mấy cái hoa ngọt ban đầu thì chuyển sang kiểu mùi phấn. Có chút hương hồng đi kèm với hoa nhài, rồi dần dần trở nên mùi xạ hương và hơi "xám xịt". Lúc hạ tông, mùi praline hiện lên rõ hơn, tạo chút cảm giác gourmand, nhưng cuối cùng ambroxan vẫn chiếm sóng hoàn toàn. Nó thành một mùi hương da thịt kiểu ngọt và xạ hương. Độ tỏa hương vừa phải, bám mùi lâu, dùng quanh năm được và rất nữ tính.
Nhưng mà nói thật, Wind Flowers không hợp với tui tí nào - quá ngọt, quá hóa học và cứ bị chỏi nhau sao ấy. Lúc thì nồng quá, lúc thì lại kiểu xạ hương xám xịt, dùng mà thấy khó chịu, còn gây đau đầu nữa. Cảm giác nó giống một chai nước hoa designer đại trà hơn là một chai niche đắt tiền. Thất vọng thật sự, tui xin kiếu. 1/5.