Nhàn Ánh Hoàng
Sung và trứng cá tầm. Nghe thì là món ăn ngon, hợp để đi tiệc đó, chứ còn trong nước hoa hả? mình thấy không ổn chút nào. mình lớn lên gần bờ biển Đại Tây Dương, xung quanh toàn là chợ cá, rong biển với mấy thứ rác thải đại dương, nên mình cực kỳ thích mấy mùi hương gợi lại ký ức đó. Nhưng cái nốt trứng cá tầm trong Womanity nó mang hơi hướng đại dương theo kiểu... kém tươi mới và nồng mùi cá hơn. Cái mùi trứng cá này nó có cái chất khoáng, kim loại, mặn chát kiểu mùi động vật bị phân hủy ấy – mình nhận ra ngay lập tức, y hệt mùi ở chợ cá luôn. Ngoài đời đi mua cá hồi về làm bữa tối thì không sao, chứ xịt cái này lên người thì... không đời nào. Đã vậy còn kết hợp với sung, một nốt hương thanh tao, mộc mạc, ngọt mặn kiểu lạ lùng, tạo thành một combo cực kỳ kỳ quặc. Womanity làm mình liên tưởng đến mùi nước lợ bẩn thỉu dưới mấy tấm ván gỗ mục ở cầu cảng, kèm theo mùi hôi của mồi câu đang thối rữa trong xô, cứ thoang thoảng trong không khí oi bức. Mùi biển xanh hay mùi gỗ ven bờ có cố gắng làm dịu đi chút nào thì cũng không át nổi mùi cá chết trong thùng đá hay cái mùi nồng nặc của hàu và muối biển khô trên bến tàu. Đi câu cá ngoài đời là một trải nghiệm tuyệt vời, nhưng Womanity thì không mang lại cảm giác đó. Nếu muốn ngửi mùi cầu cảng cả ngày thì mình ra đó luôn cho rồi, chứ ai lại đi xịt cái "con quái vật biển" bám dai dẳng, tỏa hương mù mịt này lên người làm gì. Nói chung là, mình chẳng thấy em này có khả năng "hút trai" chút nào đâu.