Người dùng ẩn danh
Mỗi khi nhắc đến YSL Champagne, trong đầu mình lại hiện lên một "bữa tiệc" hương thơm cực kỳ phong phú. Dù mình không phải kiểu người thích xịt mấy mùi thiên về trái cây, nhưng thực sự không thể phủ nhận cái cảm giác tươi sáng, mọng nước, đầy lôi cuốn và không khí lễ hội mà em này mang lại. Nó làm mình liên tưởng đến những bữa tiệc linh đình, nơi mà chủ nhà chơi hết mình và bàn tiệc thì đầy ắp những món ngon khó cưỡng. Bình thường mình chẳng mấy quan tâm đến cái tên của nước hoa đâu, vì thấy nhiều chai đặt tên xong dùng chẳng thấy giống tí nào. Như kiểu Obsession của Calvin Klein (cái "ám ảnh" duy nhất mình thấy là người ta mua vì tưởng nó sẽ giúp mình trông "sexy kiểu Insta"... xin lỗi chứ không phải đâu), hay Angel của Thierry Mugler (với mình thì mùi này chẳng thấy "thanh tao" chút nào). Nhưng phải công nhận là tài năng của Sophia Grojsman đã thực sự bắt trọn được cái không khí vui vẻ, hưởng thụ của những buổi tiệc ăn mừng có thêm chút men champagne. Và cũng giống như rượu champagne thật vậy, em này không dành cho tất cả mọi người và nếu có thích thì cũng nên dùng một cách có chừng mực thôi... đừng có xịt quá đà kẻo lại thành "say" mùi nhé. Mùi hương này cực kỳ phức tạp, táo bạo, đầy tính hưởng thụ, độc đáo và mọng nước nhưng lại không hề bị nồng gắt hay rẻ tiền. Cùng với Paris, Kouros và Opium, Champagne luôn nằm trong "tủ kính" ký ức của mình mỗi khi nghĩ về những chai nước hoa đỉnh nhất và đáng thử nhất của nhà Yves Saint Laurent.