Người dùng ẩn danh
Zanzi EDP - một chai nước hoa để tưởng nhớ Marilyn Miglin. Nói thiệt là hiếm có chai nào mà mùi hương lại khớp hoàn toàn với marketing như em này, từ màu nước, thiết kế hộp, hình ảnh cho tới cái tên luôn. Mùi thảo mộc vàng rực, kiểu hoa cỏ pha chút đất, không hề ngọt, đúng y như những gì hãng mô tả: có hoa cúc, dầu cây marula Đông Phi (tui không rõ mùi này ra sao) và lá cây mộc lan (với tui thì hoa mộc lan cũng không ngọt lắm so với mấy loại hoa khác). Mà khổ nỗi là tui vốn không mặn mà với mộc lan trong nước hoa lắm, cảm giác nó cứ bị "mọng nước" một cách khó chịu. Rồi mấy mùi nhấn mạnh hoa cúc tui cũng không tiêu nổi (như chai 1881 Cerruti tui cũng phải cho đi luôn). Thế nên, tui không yêu Zanzi. Kiểu như tui lại va phải cái cảm giác "hình như tui ngửi mùi này ở đâu đó rồi và nó làm tui khó chịu", chắc là do dầu marula, mộc lan hoặc hoa cúc, hoặc cả ba. Nhưng mà công bằng mà nói, sự kết hợp này khiến Zanzi khác biệt hẳn so với mấy dòng thảo mộc "tông vàng" khô khan khác. Tui cực kỳ trân trọng việc bà Marilyn Miglin đã tạo ra một mùi hương như vậy. Bà ấy không chạy theo trend, kể cả thời hoàng kim của nhóm hương chypre những năm 70 hay lúc mọi người đổ xô dùng Vanilla những năm 2000. Mỗi chai nước hoa của bà đều có bản sắc riêng, và Zanzi cũng vậy. Hy vọng nhà Miglin sẽ giữ vững phong cách ấn tượng này và cho ra đời thêm nhiều cực phẩm độc bản như thế.



















