tui cũng chẳng hiểu sao tới giờ mới viết review cho Zen nữa. tui mê em này lắm, dùng từ tận năm 2015 và đây là một trong số ít những chai nước hoa mà tui phải mua đi mua lại. tui cũng từng dùng Coco Mademoiselle hồi năm 2001, nên tui có cảm nhận khá rõ về cả hai. Dù chúng cùng tông nhưng đừng ai bảo chúng giống nhau nha, ít nhất là với tui. Zen mượt và tròn trịa hơn Coco nhiều. Hồi đó tui bỏ Coco vì cảm giác nó cứ nằm chễm chệ trên da chứ không chịu hòa quyện với mùi cơ thể, kiểu nó cứ làm tui thấy xộc lên mũi ấy, còn Zen thì cứ như đang ôm lấy tui vậy. Zen cũng ngọt hơn nữa.
Zen đặc biệt với tui lắm, nên phải kể chút chuyện cũ mới được. Cuối năm 2015, mối tình kéo dài cả thập kỷ của tui kết thúc, tui thấy mình mất phương hướng hoàn toàn. Tài chính thì bết bát. Công việc nhìn thì ổn nhưng vì quá yêu việc nên tui chẳng nhận ra là lương mình thấp kinh khủng. Đùng một cái tui cô đơn, xe cộ, TV đắt tiền... mất sạch, chỉ còn cái giường cũ, ghế sofa với con mèo. Trong khi bạn bè thì cưới xin, mua nhà, đi du lịch, thì tui chật vật kiếm từng đồng. Thậm chí người cũ của tui còn có người mới và ổn định cuộc sống chỉ sau vài tháng.
Mọi người ơi, lúc đó tui khổ thực sự luôn á, haha. tui thấy xấu hổ đến mức đôi khi còn nói dối bạn bè khi họ rủ đi ăn chỗ nào sang một chút. Chẳng mấy ai biết tui đã lo lắng và bế tắc đến nhường nào.
Nhưng thôi, chuyện gì đến cũng phải đến. tui tìm được một căn hộ rẻ hơn, dọn về đó sống cùng con mèo và bắt đầu chương mới. 8 tháng trời tui chỉ đi làm, đi dạo rồi về nhà với mèo. tui tự nấu ăn, đọc sách và bắt đầu chữa lành. Giữa những nỗi đau đó, tui cũng thấy hạnh phúc. tui yêu công việc của mình, có những người bạn tốt và một gia đình luôn bên cạnh. Và tui có con mèo nữa. Tụi tui có một mái nhà, và tui có thể lo được cho cả hai.
tui học được cách tận hưởng những gì mình có thể mua hoặc làm. Trước đây tui mua sắm vô tội vạ mà chẳng thấy vui, nhưng khi phải đi xe đạp bất kể thời tiết, phải tính toán từng đồng để sống qua ngày, tui mới thấy việc dám nói với đám bạn "tui không có tiền đi du lịch hay ăn hàng sang chảnh đâu" nó tự do đến thế nào. tui bắt đầu tìm lại chính mình, thay vì cứ sống để chiều lòng người khác. tui đã tự nhốt mình vào một cái hộp và ngừng lắng nghe bản thân mình thực sự muốn gì.
Một ngày nọ, tui đi dạo trong Debenhams. tui ghé qua khu nước hoa và tìm thấy Zen. Bình thường tui khó tính lắm, phải xịt thử mấy lần mới quyết định mua, nhưng lần này tui biết ngay đây là mùi hương dành cho mình. tui mang về nhà và cảm nhận. tui đã phải tiết kiệm rất nhiều để mua được nó. Lúc cầm túi nước hoa bước về, tui thấy mình sang chảnh cực kỳ. Với tui, Zen không chỉ là nước hoa, nó là biểu tượng cho một người phụ nữ tự do – người biết yêu bản thân, yêu cuộc sống, yêu mèo, yêu âm nhạc và không cần dựa dẫm vào ai để thấy mình trọn vẹn. tui chỉ mua những gì tui thực sự cần hoặc thực sự yêu thôi. Thật sự cảm giác có ít lựa chọn hơn lại thấy tốt hơn nhiều.
Zen đồng hành cùng cuộc sống mới của tui. Và khi tui có buổi hẹn hò đầu tiên sau khi chia tay, Zen đã không làm tui thất vọng. tui quẹt Tinder và gặp anh ấy – một anh chàng khách du lịch. tui tự nhủ: "Anh này dễ thương ghê, mà anh ấy cũng không sống ở đây, chắc cũng chẳng gặp lại đâu, thôi thì cứ đi uống một ly xem sao".
Và thế là 4 năm sau, tụi tui vẫn bên nhau. Iceland gặp gỡ Mỹ, nghe lạ lùng nhưng lại rất hợp. Anh ấy yêu đất nước tui từ trước khi gặp tui luôn ấy.
Có lần tụi tui ngồi nhắc lại chuyện ngày đầu, anh ấy nói một câu làm tui tự hào lắm: "Anh nhớ lúc bước vào quán bar, thấy em là anh đã run rồi. Lúc ôm em, anh đã nghĩ là em là người có mùi hương tuyệt vời nhất mà anh từng gặp".
tui chẳng mong gì hơn một lời khen như thế cả.