Karen Bảo Trần
Hành trình của mình với em này kiểu: “Ủa, mùi gì như lốp xe đang cháy vậy? Kiểu lốp cháy trong một chiếc BMW mới lên đời ghế da ấy???” “Ơ mà khoan, mình bắt đầu thấy thích rồi nè, mùi da rất rõ luôn - ồ, nó đang chuyển sang kiểu mùi động vật rồi - cái này là mùi thịt nướng này. Giống như kiểu đang ngồi xem đầu bếp nướng bít tết ngay trước mặt ở nhà hàng Benihana vậy.” Rồi đến lúc mình tưởng như vô vọng, nghĩ là đời mình sẽ ám mùi burger mãi mãi, thì hương bách xù xuất hiện như một vị cứu tinh. Nếu bạn chịu đựng được 20 phút đầu đầy mùi thịt nướng với lốp xe cháy, thì tầng hương cuối thực sự cực phẩm luôn. Cảm giác như đang ngủ quên trên xe, có một chiếc áo khoác da của bác tài đắp lên người, vẫn còn vương lại mùi nước hoa sau khi cạo râu ấy. Một mùi hương kiểu “trai hư” cực kỳ quyến rũ, mình chỉ ước là không phải trải qua cái màn mở đầu “khó nuốt” đó để chạm tới được nó. Mình cũng mong là nốt hương khói hay lửa sẽ đậm mùi gỗ hơn một chút, chứ cái kiểu mùi “thịt” như hiện tại thì mình không khoái lắm.