Karen Anh 2
Hoa nhài, trực diện và đầy kiêu hãnh. Những cánh hoa ngọt ngào, thoáng đãng, béo ngậy và thơm ngát, điểm xuyết chút hương đất tạo nên cảm giác mát lạnh, hơi the mát như bạc hà. Hương đất ở đây không giống đất trong chậu mà giống mùi da thịt vương chút bụi bặm sau một cuộc ân ái vụng trộm nơi góc vườn khuất nẻo. Tôi hình dung khu vườn này dẫn lối đến một dinh thự kiểu Victoria cũ kỹ với những bức tường gạch đang dần mục nát, gần như không thể nhìn thấy từ bên ngoài bởi những hàng rào cao vút, um tùm không được cắt tỉa suốt hơn một thế kỷ, bao trùm lên toàn bộ sân trong một vẻ u ám ngay cả dưới ánh sáng ban ngày. Bên trong dinh thự phủ đầy mạng nhện với sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, nhưng thỉnh thoảng lại có những làn bụi bay lên như thể có ai đó đang lang thang dọc hành lang — dân làng đồn rằng nơi này bị ma ám. Khi hương hoa nhài thoảng đến gần, bạn biết rằng linh hồn ấy đang ở ngay phía sau. Bạn gặp cô ấy trong vườn vào lúc nửa đêm. Những bóng đổ từ các bụi hoa nhài xung quanh mang sắc chàm thẫm dưới ánh trăng xanh. Trên da thịt cô ấy vẫn còn vương lại chút mồ hôi của đêm qua, như những dư âm nhiệt lượng còn sót lại từ ngày hôm trước, cho đến khi những đóa hoa trút xuống những cánh hoa nồng nàn và bung nở giữa màn đêm.