Logan Quốc An
Absinth đối với tôi đúng kiểu là một 'mối tình cũ' nhưng vẫn cực kỳ chất lượng. Tôi biết đến dòng Nasomatto từ tận năm 2008, cái thời mà tôi vừa mới chạm ngõ thế giới nước hoa niche khi đang dạo quanh Barney's New York. Tôi bị ấn tượng ngay bởi thiết kế chai với nắp gỗ và phong cách tối giản (thời đó kiểu này chưa hề phổ biến đâu). Hầu hết những mùi tôi thử lúc ấy đều có vẻ hơi gắt hoặc nặng nề quá so với gu của tôi, kể cả cái tên đình đám như Black Afgano. Thế nhưng, tôi lại chú ý đến một chai tên là Absinth, và vì rượu absinthe vừa được hợp pháp hóa tại Mỹ sau gần một thế kỷ, nên lúc đó tôi cũng đang rất muốn tìm hiểu về nó. Chính Absinth đã khiến tôi rơi vào một tình yêu mãnh liệt với cây ngải cứu, khiến tôi cứ khao khát cái tinh dầu ấy, muốn nồng độ của nó phải đạt đến mức tối đa để tạo ra một mùi hương đậm chất ngải cứu nhất có thể. Tôi đã dùng Absinth vào những ngày tháng có vẻ bình yên hơn, xịt một chút trước khi đi xem mấy show indie rock hay đi dự triển lãm của bạn bè. Mùi hương này bắt đầu bằng nốt xanh chát và đắng, sau đó dần dịu lại thành một nốt hương gỗ ngọt ngào, mướt nhẹ — làm tôi liên tưởng đến những lá thông khô ấm và những rễ cây cũ phủ đầy bụi. Một chút cỏ hương bài nhẹ nhàng giúp cân bằng lại trải nghiệm, trong khi cảm giác về ngải cứu, dù có phần tinh tế hơn mức tôi mong đợi, nhưng nhờ có sự hỗ trợ của tiểu hồi, nó vẫn vương vấn mãi trên da tôi. Có quá nhiều kỷ niệm gắn liền với chai nước hoa này.