Nancy Khánh Ngọc
Absolue d'Osmanthe kiểu như là phiên bản "sang chảnh" hơn của chai Depraved nhà Black Phoenix Alchemy Lab vậy đó. Cái chai kia thì nốt hương đơn giản lắm, kiểu như là hoắc hương kết hợp mơ hoặc đào thôi. Tui từng dùng hết sạch một lọ 5ml từ mấy năm trước rồi, nhớ rõ lắm nhưng giờ cũng chỉ là kỷ niệm thôi. Còn với em này, sau vài lần xịt thì tui bắt đầu thấy "dính" dần. Nói là yêu say đắm thì không hẳn, nhưng cũng chẳng còn ghét nữa. Dù không thấy ghi nốt hoắc hương trong bảng thành phần, nhưng tui thấy nó mới là "nhân vật chính" lúc mới xịt. Mà là kiểu hoắc hương truyền thống luôn nha, chứ không phải kiểu ngọt mùi vani như mấy dòng hoắc hương hiện đại đâu. Thật sự nó không giống những gì tui kỳ vọng ở một cái tên như Absolue d'Osmanthe. Nốt hoa mộc tê nghe cứ như là phụ vậy, mãi đến lúc hương cuối mới thấy xuất hiện mà lại còn thoảng qua nữa. Cái mùi mà tui gọi là hoắc hương lúc đầu, về sau lại giống như mùi nhựa labdanum không ngọt vậy. Nói chung là tui thấy mừng vì đã cho em này thêm nhiều cơ hội. Nhờ em này mà tui mới thấy trân trọng sự kết hợp giữa hoắc hương và các loại trái cây hạch đến thế. Thậm chí tui còn tìm xem lại chai Bitter Peach của Tom Ford nữa – một em khác mà trước đây tui thấy toàn mùi hoắc hương, còn mùi đào thì mờ nhạt đến mức chẳng nhận ra được. Hồi đó tui còn thề thốt đủ kiểu là nó chán ngắt và không hề hợp với tui. Nhưng sau khi "phiêu" cùng Absolue d'Osmanthe, giờ tui lại thấy Bitter Peach cũng hay hay. Tui còn mới mua thêm một bản size du lịch nữa nè. Chắc tui cũng chẳng cần mua full size Absolue d'Osmanthe đâu, nhưng thôi cứ giữ lại dùng vậy.