Người dùng ẩn danh
"Almaaz... thuần khiết và đơn giản... sinh ra trong một thế giới nơi tình yêu vẫn tồn tại... Almaaz... thật là một điều may mắn." Trước đây, với mình, 'Almaaz' chỉ gắn liền với ba thứ thôi. Một là bản nhạc tuyệt hay của Randy Crawford. Hai là ngôi sao trong chòm sao Kẻ Chăn Xe, cứ khoảng 23 năm lại mờ đi một lần. Và thứ ba là tên một con tàu từng liên quan đến một vụ ngoại giao từ đời tám hoánh nào đó... phải là dân cực kỳ mê lịch sử mới biết được mấy chuyện vặt vãnh này. Còn giờ thì, nó mang một ý nghĩa thứ tư: đó chính là tên của chai nước hoa này. Lúc đầu mình định chốt Green Sapphire, nhưng đến phút cuối lại va phải em này. Hai em này giống nhau lắm, chỉ khác nhau ở vài chi tiết nhỏ thôi. Kiểu như hai bức tranh cùng một phong cách đặc trưng, chỉ là vẽ hai cảnh sắc khác nhau vậy. Ở chỗ mình mua còn có cả Blue Sapphire nữa, nhưng theo mình thì em đó lại là một phong cách và một "bức tranh" hoàn toàn khác. Nó không hợp gu mình bằng hai em kia, nhưng không có nghĩa là nó kém hơn, có thể nhiều người lại thích em đó hơn. Mình không phải kiểu người giỏi phân tích nốt hương, nên cũng chẳng biết review sâu hơn thế nào, ngoài việc nói thêm về cái chất Oud theo cảm nhận của mình. Hai chai này – cả GS và em này – đã thay đổi hoàn toàn định kiến của mình về nốt Oud. Bình thường mình hay thấy nó hơi khó ngửi, nhưng cái "chiêu" ở đây là: cái mùi nồng đậm đó không hề biến mất, mà nó lại chính là thứ tạo nên sự lấp lánh, trong trẻo cho mùi hương, giống như tiếng nước nhỏ giọt vào hồ pha lê vậy, chứ không phải là kiểu "mặc kệ mùi Oud mà vẫn thơm". Có vẻ như cái chất Oud này chẳng bao giờ muốn chúng ta quên rằng nó bắt nguồn từ sự mục rữa! Dù nghệ nhân nước hoa có biến hóa nó ảo diệu đến đâu, thì nó vẫn giữ nguyên cái bản sắc và nguồn gốc đó. Hình như mình lại thành một "thi sĩ yêu Oud" rồi, cứ ngồi đây mà cảm thán mãi, chắc thế giới cũng đủ người như mình rồi nhỉ!