Tui thề là tui chẳng bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy luôn, kiểu bị mê mẩn đến mức đó luôn á. Mấy ngày trước, tui với ba mẹ mới chuyển đến tòa nhà này. Cô ấy ở tầng 4, căn B, là một căn hộ áp mái. Tui ở tầng 2, căn A. Mới 15 tuổi thôi mà tui chưa bao giờ biết yêu kiểu này cả. Từ dưới đường, tui cứ hay ngắm cái ban công nhà cô ấy, đầy cây cối xanh mướt, nhìn vừa bí ẩn vừa khó chạm tới, y hệt như con người cô ấy vậy.
Lần đầu tui "va" phải cô ấy là qua cái mùi hương để lại trong thang máy. Sáng hôm đó là buổi đầu tiên đi học trường mới, tâm trạng tui tệ cực kỳ: giáo viên mới, bạn học mới, mọi thứ đều lạ lẫm. Tui cứ thấy lo lo, bất an, kiểu như không hiểu sao mình phải bỏ hết những gì thân thuộc để đến cái nơi xa lạ này. Thế rồi, ngay khi cửa thang máy mở ra, một luồng hương thơm ngát như từ thiên đường ập đến, chạm vào mặt làm tui run rẩy cả người. Giây phút đó, tui đổ gục luôn. Tui chẳng biết ai là chủ nhân của mùi hương đó, cũng chẳng biết nó là thật hay chỉ là ảo giác nữa. Tui cứ đi lên đi xuống mấy lần, chỉ để được hít hà cái mùi hương đã hoàn toàn "thâu tóm" tâm trí tui.
Lúc đầu, mùi hương làm tui nhớ về ngôi nhà ở quê của ông bà tại Valencia, nơi tràn ngập hương cam bergamot, cam ngọt, chanh và cả hoa oải hương. Nó gợi lại những mùa hè rực rỡ, cảm giác tự do và hòa mình vào thiên nhiên. Nhưng rồi, sau những nốt hương cam chanh tươi mát ban đầu, một sự ôm ấp đầy gợi cảm của hổ phách, nhang trầm, đinh hương, hoắc hương và vanilla ập đến. Nó mạnh mẽ đến mức làm tui thấy tim đập nhanh, bủn rủn cả người, cảm giác như sắp ngất đi luôn ấy. Tui vừa muốn gặp, vừa sợ gặp, vừa muốn nói chuyện mà lại chẳng biết phải nói gì. Cuối cùng tui cũng biết được cái tên của nó, qua cái bảng tên ở hòm thư căn B: AMBRE DE MOLINARD.