Mình mê em này xỉu luôn. Lúc khô lại (drydown) thì giống kiểu L’Ambre des Merveilles của Hermès (mùi hổ phách tonka), nhưng lúc mới xịt lại có chút hương mận cay nồng và hơi sáp, chính cái này mới tạo nên sự khác biệt. Em nó không bị ngợp mùi gỗ đàn hương nên không hề bị kiểu truyền thống hay nhàm chán. Cảm giác cực kỳ ấm áp, sang trọng nhưng cũng đầy bí ẩn, quyến rũ và có chút gì đó rất "jazzy"! Mình không chịu nổi Kenzo Elephant và cũng chẳng thấy giống như mấy người khác nói. Nhưng mình thấy có chút bóng dáng của Montale Mukhallat (vị ngọt hạnh nhân), vibe hổ phách trong Nuit Noor (mùi patchouli của Elie Saab), rồi cả Meharees L'erbolario (gia vị và xạ hương), L Lempicka (vanilla cay), Orchidee Vanille VC&A (tonka cocoa), thậm chí là Kilian Intoxicated (bạch đậu khấu) và Coromandel EDP (patchouli hổ phách kem mịn) – dù cái sau thì hơi xa rời concept của Armani một chút... Mình đang hóng xem Ambre Eccentrico này có bị thiên nam tính quá không, vì đôi khi mình chỉ nhận ra điều đó sau khi đã mua rồi, mà một khi đã thấy nó quá nam tính thì mình lại chẳng còn thấy thích khi xịt lên người mình nữa. Hy vọng là em nó sẽ không có mấy nốt hương kiểu "barbershop", chứ không thì mình chỉ có nước đứng ngắm người khác xịt thôi.
Nói thêm một chút về dòng Privé nhé: Cả dòng này đều đỉnh. Sau khi bị "lọt hố" bởi Oud Royal và Rose d'Arabie thì giờ Malachite Vert và Rouge, Bleu Turquoise với Ambre Eccentrico đã trở thành những chân ái mới của mình. Lần đầu mình mua là Pivione Suzhou nhưng lại không xịt thường xuyên như tưởng tượng. Oud Royal thì chồng mình dùng nhiều hơn (vì nó thiên nam tính, hợp với tính cách của anh ấy). Còn Malachite Vert thì mình không thể ngừng xịt được – em này đỉnh thực sự (kiểu như một bản Eden của Cacharel xịn hơn ấy)! Bleu Turquoise thì cực kỳ độc đáo với nốt khoáng chất (mineral) mê ly, cảm giác như mình đang layer Amouage Beach Hut cho nữ với một mùi vanilla trắng, gỗ và sữa (kiểu như Soleil Neige hay Bois d'Iris VC&A) nhưng mà xịn hơn và hơi có chút phấn. Mình vẫn đang kiềm chế không mua thêm vì không chắc nó có bị thiên nam tính như Oud Royal hay Iris Celadon không – cái em Iris Celadon ấy, mình từng rất muốn sở hữu nhưng vì drydown quá nam tính nên đành phải dùng combo Tiffany Intense + Byredo Gypsy để thay thế cho vibe nữ tính. Mình cũng muốn thích Cuir Noir lắm nhưng cái drydown của em này cứ thấy sai sai thế nào ấy. Cuir Amethyste thì ngọt hơn và thiên về hoa violet (nhưng mình có Bottega Venetta rồi và vẫn thích em đó hơn). Rose Alexandrie là phiên bản hoa hồng nồng nàn hơn của Boucheron Bracelet (không phải hàng nhái đâu nhé). Bois d'Essence cũng ổn nhưng chưa thực sự xuất sắc trong phân khúc của nó. Hiện tại mình đang cân nhắc xem với đống nước hoa hoa huệ (tuberose) mình đang có thì có thực sự cần Malachite Rouge không, vì mình cũng thích em này đủ để thử thay thế vài em hoa huệ bằng em này xem sao. Mình cũng đang tò mò về Cuir Majeste và Charm'.
Mình hy vọng Armani đừng vì đang đà thành công mà tung ra mấy chai nước hoa tầm thường để kiếm lời, mà hãy cứ tập trung vào chất lượng thôi. Việc từ chối mua những thứ không xứng đáng với cái giá của nó là ở chính chúng ta. Hãy cứ ủng hộ những sản phẩm chất lượng nhé.
Cập nhật: Cuối cùng thì... mình cũng đã chính thức sở hữu một chai rồi. YEAYYYY!!!! Đa số trải nghiệm của mình trước đây là với nốt giữa và nốt cuối, vì lúc ở store mình chỉ ngửi được nốt đầu – mà cái không khí ở store thì mình thấy nó cứ bị "nhiễm" mùi của các chai khác, làm biến đổi và mờ nhạt đi mấy cái sắc thái tinh tế của nước hoa. Nhưng mình vẫn giữ nguyên quan điểm ban đầu. Tuy nhiên, sau khi có thời gian để cảm nhận kỹ nốt đầu, thì đúng là có một chút bóng dáng của Kenzo Elephant thật, nhưng may là không hề bị gắt. Thay vào đó là một sự bùng nổ đầy sang trọng, ấm áp của mận, gia vị và hổ phách. Càng dùng mình càng thấy yêu em nó hơn.