Người dùng ẩn danh
Dầu thơm mướt rượt, xạ trắng mượt mà và mềm mại y hệt như trong chai Kashkat vậy. Theo tui thấy thì nhân vật chính ở đây không phải cam chanh đâu, mà là nha đam, kiểu mùi dịu dịu, thư giãn như mấy món dược liệu ấy. Một lúc sau tui mới ngửi thấy mùi cam đỏ, nó ngọt hơn cam thường, kiểu như có pha thêm chút mâm xôi với bưởi vậy đó. Trong 6 chai nhà Khalis tui có, Ameerat là em dịu dàng nhất, cảm giác cứ mơ màng, thanh thoát sao ấy, mà cái chai thì xinh xỉu luôn. Tui mới biết là mấy sếp của nhà Khalis, dù đặt trụ sở ở Ajman/UAE nhưng gốc gác lại từ Ấn Độ (tui đang nói về ông Abdul Khalique Barudgar nè). Bởi vậy tui thấy từ thiết kế chai đến mùi hương đều đậm chất Ấn Độ luôn. Mùi nhà Khalis nó kiểu "công chúa với hoàng tử cưỡi voi" ấy, gợi nhớ đến những cung điện ngập nắng, đến Taj Mahal, đầy ắp tiếng nhạc, điệu nhảy, quần áo rực rỡ và tiếng cười, chứ không phải kiểu mùi oud hay xạ hương kỳ lạ thường thấy của thế giới Ả Rập. Đến giờ thì chưa có chai attar nào của Khalis làm tui thất vọng hết, chỉ ước là ở Anh dễ tìm mua mấy em này hơn thôi.
















