Tui thấy ai cũng than phiền về độ lưu hương của em này. Tui nhớ hồi tháng 10, lúc đang thử em nó ở Barneys thì trời sắp đổ mưa rào. Lúc tui đi bộ từ The Metropolitan Club ra chỗ tàu điện ngầm, cảm giác như có mấy giọt mưa nhẹ chạm vào mặt ấy. Không khí bắt đầu dịu lại, gió thổi tới và tui cảm nhận rõ mùi juniper với gỗ tuyết tùng trên da mình. Nó mướt và mọng như có kết cấu vậy, lần đầu tiên tui có thể dùng từ "kết cấu" để tả một mùi hương luôn á. Nó cứ vương vấn mãi. Đến tận lúc tui tới Central Park South và Broadway, mưa bắt đầu nặng hạt hơn rồi mà tui vẫn thấy mùi hương đó, chắc là do nó thấm sâu vào cảm xúc của tui rồi. Giờ cứ nhắc tới Angéliques là tui lại nhớ về một ngày mưa ở New York hồi tháng 10.
Hồi mấy năm trước tui dùng, em này bám dai lắm. Chắc giờ công thức có thay đổi theo hướng nhiều chất tổng hợp hơn, nhưng tui cũng rút ra là mỗi người có một vùng da giữ mùi khác nhau. Đừng có chỉ xịt đại lên cổ với cổ tay như mọi người hay làm. Với riêng em Angéliques này, tui thấy xịt lên cẳng tay, bàn tay với sau gáy là giữ mùi cực tốt. Còn nếu xịt lên vai hay chỗ nào nằm dưới lớp áo là nó bay màu nhanh lắm. Tốt nhất là mặc đồ mỏng nhẹ thôi, cảm giác như mình đang đeo một món trang sức tinh tế vậy. Kiểu mùi của Jean-Claude Ellena thường là kiểu thoảng qua như thế. À, tui có một mẹo nhỏ, dù biết là hơi "nghiệp dư" thôi: tui bôi Vaseline lên chỗ định xịt nước hoa. Với cả, nếu có lông cơ thể thì đó là chỗ giữ mùi cực đỉnh cho mấy dòng nhẹ nhàng như này, kiểu như cẳng tay, ngực hay chỗ râu quai nón ấy. Mùi sẽ bám vào lông lâu hơn da, nhất là vì em này có nốt xạ hương, mà xạ hương thì cực kỳ "dính" vào tóc/lông.
Nhiều người so sánh với Voyage d'Hermès, nhưng tui lại thấy nó giống Un Jardin En Méditerranée hơn. Có cái mùi quả sung ẩm ướt vừa mới tạnh mưa trong em này. Nó còn có một chút gì đó hơi hướng kim loại mà tui không diễn tả hết được, kiểu như bề mặt mát lạnh hay nhôm xước ấy. Nốt juniper thì rất dễ chịu và lôi cuốn, còn angelica thì mướt và thanh khiết. Đây là kiểu mùi dành cho không gian trong nhà, kiểu như ngồi bên cửa sổ Pháp mở rộng, trời xám xịt, rồi nhìn người yêu bằng ánh mắt đầy khao khát trong khi mình cười bảo: "Thôi đi đi! 8 giờ gặp lại nha".