Người dùng ẩn danh
Tui vốn không mặn mà gì với mấy mùi phấn hay mùi hoa diên vĩ, vì xịt lên da tui nó cứ bị giống mùi bệnh viện vô trùng sao ấy... NHƯNG mà em này... nó lại là một cái gì đó hoàn toàn khác biệt. Angel's Dust là chai đầu tiên của nhà Francesca Bianchi mà tui dùng thử. Tui kiểu "liều mình" nhảy thẳng vào mấy cái nốt hương mà bình thường tui chẳng bao giờ thích, vậy mà lại bị hớp hồn luôn. Ngay từ lúc đầu, em này làm tui liên tưởng tới mùi son môi kiểu retro - thật sự thì đây có lẽ là mùi son đỉnh nhất mà tui từng ngửi thấy. Nó vừa có hương hồng, xạ hương, mùi phấn, vừa thanh tao, trong sáng mà lại đầy bất ngờ. Có một chút gia vị thoang thoảng, chắc là do hạt tiêu đen lấp ló đâu đó, nên nó tạo ra một chút cá tính. Không hẳn là "trong sáng" hoàn toàn đâu... nó có một chút gì đó hơi tối tăm ẩn hiện, nhưng cực kỳ tinh tế. Tui bị cuốn vào cái mùi này dù đôi khi cũng thấy nó hơi giống mùi khăn ướt em bé. Cái tên "Angel's Dust" nghe hợp cực kỳ vì mùi hương này có nét gì đó bụi bặm, cảm giác như bị thời gian bỏ quên... kiểu hơi giống mùi phấn viết bảng hay mùi giấy da phủ đầy phấn em bé vậy. Giống như một thỏi son từ những năm 50 nằm trên bàn trang điểm và phủ một lớp bụi mỏng. Nhưng mà nó đẹp lắm! Lúc hạ tông thì nó thành mùi xạ hương sạch sẽ, quyện sát vào da. Cập nhật: Tui đã dùng em này được vài ngày rồi, và dù lúc đầu có chút nồng mùi diên vĩ và phấn em bé, nhưng sau đó mùi hương lắng xuống thành một mùi son phấn ngọt ngào như mật ong trên da tui. Thế nên là... tui đã chốt đơn ngay một chai full size rồi.