Người dùng ẩn danh
Bamboo Harmony lúc đầu nghe có vẻ hứa hẹn với chút hương cam chanh và hoa cỏ ngọt ngào, nhưng rồi nhanh chóng biến thành một mùi trà xanh hoa cỏ kiểu phấn (powdery) hơi bị bụi và bình thường quá. Tui thích Water Calligraphy hơn hẳn, vì con đó thiên về kiểu hoa cỏ nắng rực rỡ, chứ không phải kiểu trà, cam bergamot với cỏ xanh như con này. Sau cái mở đầu đầy thú vị đó, Bamboo Harmony nhanh chóng chuyển sang tông hoa cỏ kiểu phấn, rồi mùi trà bắt đầu bùng lên mạnh mẽ, nhưng vẫn cứ bị bao phủ bởi một lớp màn hoa cỏ phấn cùng chút gia vị mơ hồ. Cái mùi trà xanh này nó cứ bị chát chát, kiểu như bị ngâm quá lâu rồi đem pha trà đá ấy, làm cho các nốt hương không được tỏa sáng trên da tui cho lắm. Đến lúc lắng xuống thì sẽ là mùi xạ hương phấn, và hương trà vẫn cứ len lỏi với cái vị chát nhẹ nhưng dai dẳng. Thực ra đoạn cuối khá là dễ chịu và mang đậm chất xanh mát, nhưng nếu để chọn thì tui sẽ không chọn em này thay vì những mùi trà xanh khác vừa rực rỡ mà vừa dịu dàng hơn. Mùi này làm tui liên tưởng đến một bà quý tộc lạ lùng nào đó, đang đứng lặng lẽ ngắm tranh trong bảo tàng giống như mình vậy. Kiểu người mà nhìn là biết không thân thiện rồi, dù mình có đứng sát cạnh thì bả cũng chẳng thèm để ý đến mình đâu. Bả cứ sống trong thế giới riêng, tĩnh lặng và tách biệt ấy. Cảm giác giống như "nước đá ấm" vậy.