Người dùng ẩn danh
Mùi như rượu vang đỏ bị hỏng vậy. Cứ ngỡ sẽ là hương rượu vang nóng pha gia vị ấm áp, dễ chịu, nhưng không. Xịt cái này vào cảm giác như mình vừa mới trải qua một đêm nhậu nhẹt say sưa vậy. Không ổn chút nào.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mùi như rượu vang đỏ bị hỏng vậy. Cứ ngỡ sẽ là hương rượu vang nóng pha gia vị ấm áp, dễ chịu, nhưng không. Xịt cái này vào cảm giác như mình vừa mới trải qua một đêm nhậu nhẹt say sưa vậy. Không ổn chút nào.
Một sự kết hợp cực kỳ tối, đậm đà, đặc quánh và đầy gợi cảm với tông màu "đỏ" của trái cây khô quyện cùng mùi rượu. Tất cả nằm trên một lớp nền ngọt lịm, hơi có chút khói từ vanilla và các loại hoa, tạo nên một cảm giác giống như mùi cam thảo vậy. Lúc dry down thì mùi cứ mờ ảo, thoang thoảng hương cam thảo và rượu nho. Phải công nhận là em này được làm cực kỳ chỉn chu và thú vị, nhưng mà tui vẫn chưa chắc chắn lắm là nó có dễ dùng hay không nữa. Điểm cộng là sự biến đổi mùi hương rất tuyệt và độ bám tỏa thì cực kỳ cao luôn.
Đây đúng là mùi hương phong cách của một trong những người sáng lập thương hiệu luôn, mà cũng có lý do cả. Mùi này đỉnh thực sự, siêu thơm và đậm đà cực kỳ. Tầng hương cuối có mùi cam thảo rõ lắm, làm tui nhớ tới "báu vật" Kenzo Air cho nam đã ngừng sản xuất hồi trước. Nhưng ở đây thì hương hồi đậm hơn, thiên về tông đất hơn, không bị quá thoáng hay tươi mát, mà tui lại thích kiểu này hơn. Tui thấy nó cũng có nét gì đó giống với Le Participe Passé của nhà Serge Lutens – một em nước hoa mới cũng cực phẩm với độ lưu hương thần thánh. Nói chung là một chai nước hoa đỉnh của chóp. À, tiện thể thì người tạo nên mùi hương này chính là Nadège Le Garlantezec nha.
Nhẹ lắm, nhưng không phải kiểu nhẹ nhàng, bay bổng đâu, mà là kiểu nó cứ mờ mờ, nhạt nhạt ấy. Lúc mới xịt thì mùi như kiểu tui trộn rượu với siro phong rồi cố gắng kỳ cọ cho sạch nó đi vậy. Tầm 30 phút sau thì còn lại cái mùi cỏ khô, mật ong với siro phong, mà nó cứ mờ mờ ảo ảo, làm tui thấy hoang mang cực kỳ. Cảm giác như kiểu bữa sáng có siro phong của tui bị đổ lên người mà tui chưa kịp thay đồ luôn á. Mùi nó cứ bị dính dính trên da tui sao ấy.
Mình đã thực sự đấu tranh tư tưởng rất nhiều để có thể làm quen với chai nước hoa này, để hiểu xem nó thực sự muốn nói lên điều gì hay mang lại cảm giác gì, nhưng cuối cùng vẫn không thể. Càng cố tìm kiếm sự tinh tế hay mềm mại trong cái không gian mang tính tổng hợp và có phần "cháy khét" đó, mình lại càng thấy nó giống như những tấm thảm nhựa cứng nhắc, vô hồn đang cố gắng giả vờ mình là lụa là hay gối lông vũ vậy. Cái nốt hương trái cây pha chút cồn lúc đầu lẽ ra có thể tạo nên một mùi hương vui tươi, đáng yêu, nhưng rồi benzoin và vanilla với sự áp đảo cực mạnh đã khiến mọi thứ trở nên mờ nhạt dưới cái bóng của chúng. Tổng thể mùi hương của Bello Rabelo giống như mùi khói ngọt và đặc quánh từ đường cháy trên một ngọn lửa được đốt lên từ giấy và bông. Mọi nỗ lực để làm nổi bật tông trái cây-cồn yếu ớt đều trở nên vô vọng trước làn khói đường và giấy cháy này. Dù bạn bè mình có khen ngợi thế nào đi nữa, thì mình phải nói thật là chai này làm mình thất vọng một cách kỳ lạ. Mình đã thử lại vài lần nhưng lần nào cái mùi đường và giấy cháy đó cũng làm mình thấy khó chịu, mình chẳng thể tìm thấy sự kết nối nào khác với nó cả. Điểm tích cực duy nhất có lẽ là độ lưu hương và tỏa hương; vì ngay khi nó bắt đầu làm mình thấy phiền thì độ tỏa lại cực kỳ yếu, và chỉ sau khoảng 3-4 tiếng trên da là mùi hương gần như tan biến hoàn toàn.
Bình thường tui là fan cứng của mấy cái review từ Deadidol, nhưng lần này thì có vẻ không phải rồi. Ừ thì Bello Rabelo cũng có khuyết điểm, kiểu độ lưu hương không được lâu, cũng không gây ấn tượng mạnh ngay lập tức như HdP Marquis de Sade (tui cũng đồng ý là hai em này khá giống nhau), nhưng mà thôi, ít ra nó cũng đang cố gắng tạo ra một nét riêng. Cụ thể là một mùi hương rượu, và với tui thì bộ ba mùi rượu này của nhà Liquides Imaginaires được làm cực kỳ chuẩn. Tui thậm chí còn thấy Bello Rabelo mở đầu như một loại vang đỏ thượng hạng, rồi sau đó lắng xuống thành mùi rượu Port, và cuối cùng gần như là rượu Brandy luôn. Lớp nền từ Immortelle và Labdanum khá nồng, nhưng chưa thực sự khai thác hết được độ nhựa đặc trưng của chúng. Tuy nhiên, ở giai đoạn cuối lại có một chút ngọt kiểu gourmand rất mượt mà nhờ có chút vanilla. Nói chung là, Bello Rabelo đã ở rất gần rồi, cảm giác như nó đang chạm đến ngưỡng hoàn hảo đối với tui vậy. Tui mê cái mùi này, nó cực kỳ tinh tế và sang chảnh, nhưng khổ nỗi là nó lại bay mùi nhanh quá, biến thành mùi skin scent chỉ trong tích tắc, dù vậy thì tui cũng gần như có thể bỏ qua cho nó. Chắc chắn là rất đáng để thử nha.
Một trong những mùi hương tông rượu đẹp nhất mà tui từng ngửi luôn á. Mở đầu cực kỳ ấn tượng với hương rượu quyện cùng trái cây khô và chút nhựa cây. Một sự kết hợp cực kỳ độc đáo, kiểu mùi balsamic hòa quyện với rượu... Đây là một trong những chai tui mê nhất, mà cái mùi này nó còn biến hóa tùy theo cơ địa mỗi người nữa đó. Độ tỏa hương: 5/10 Độ lưu hương: 6/10 Mùi hương: 8/10
Mùi hương brandy pha chút hoa cỏ nhẹ nhàng. Chai này có các tầng hương chuyển biến cực kỳ mượt mà và tinh tế luôn. Mở đầu là nốt hương rượu ngọt dịu kiểu vang dessert, nghe rất thanh lịch và tinh tế. Sau đó hương rượu bay bớt thì hiện lên nốt nho sultan thoang thoảng, kiểu trái cây khô ấy. Rồi hương trái cây cũng bay đi, nhường chỗ cho labdanum và hoa immortelle nở rộ, tạo nên một sự ngọt ngào trắng trẻo trên nền gỗ và nhựa cây nhưng vẫn rất êm ái. Những cánh hoa như tan thành bụi trong vài giọt rượu, kiểu skinscent nhẹ nhàng và cực kỳ gần gũi. Cả hành trình mùi hương này chỉ kéo dài tầm 2 tiếng thôi, với tui thì thế là nhanh quá. Mùi này độc lạ (mà cũng chát nữa) nhưng độ bám tỏa kém quá, trải nghiệm thì thú vị đấy nhưng mà ngắn ngủi quá.
Tui thấy đây là một trong những mùi thú vị và làm tốt nhất của dòng này (vì ít nhất nó không bị giống hàng nhái quá lộ liễu). Mùi này chủ đạo là hoa immortelle — có chút hương cà ri nhưng không bị nồng quá mức — được bao quanh bởi các loại gia vị và cực kỳ nhiều nhựa cây (chủ yếu là mộc dược). Nó nằm đâu đó giữa tông phấn, cay nồng và gourmand, rồi về sau có thêm chút cảm giác như xà phòng đang sủi bọt. Các nốt gia vị thì thiên về quế và nhục đậu khấu, hoàn toàn không có chút hiệu ứng mùi rượu nào cả. Cảm giác tổng thể thì dễ chịu, không gây khó chịu, nhưng nói chung là hơi bình thường. Với lại, em này có Iso E cực mạnh — mạnh thực sự luôn. Bao bì với mấy cái chiêu trò marketing thì ổn, giá cả cũng hợp lý so với dung tích, nhưng rõ ràng là em này nhắm đến những người chưa biết đến những mùi xịn hơn như HdP 1740.
Wow, xịt lên da thấy nồng mùi cồn cực kỳ luôn. Lúc mới xịt cảm giác lạnh buốt kiểu muốn bỏng ấy, lạ lùng thiệt sự! Đợi khô một chút thì tui thấy rõ mùi rượu vang đỏ với trái cây khô, kèm theo đó là hoa immortelle kiểu mùi rơm rơm. Nó tạo ra một tầng hương khá lạ, làm mùi này nghe có vẻ "ăn được", nhưng không phải kiểu gourmand ngọt ngào thông thường đâu. Nói thiệt là tui thấy hơi bị kỳ, kiểu nó giống như mùi rượu bị đổ ra rồi khô lại ấy. Một lúc sau thì tui ngửi thấy mùi khói nhựa cây, hơi thiên hướng nam tính một chút nhưng vẫn thuộc nhóm gourmand. Tui thích giai đoạn này hơn lúc mới xịt nhiều, nhưng không hiểu sao vẫn thấy có gì đó cứ sai sai. Tui thấy có mùi caramel hay đường bị cháy, mà nó không được dễ chịu cho lắm... chắc là do cơ địa da tui không hợp rồi.