Người dùng ẩn danh
Đây là chai nước hoa duy nhất của SHL mà mình sẽ cân nhắc mua, nếu giá của nó giảm 50% so với hiện tại. Theo mình, đây là mùi hương xuất sắc nhất trong cả dòng sản phẩm, nhưng mức giá thì thực sự bị thổi phồng quá cao.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Đây là chai nước hoa duy nhất của SHL mà mình sẽ cân nhắc mua, nếu giá của nó giảm 50% so với hiện tại. Theo mình, đây là mùi hương xuất sắc nhất trong cả dòng sản phẩm, nhưng mức giá thì thực sự bị thổi phồng quá cao.
Cái mùi lúc hạ tông của em này làm mình muốn "ăn thịt" luôn ấy. Không phải kiểu mùi gourmand ngọt đồ ăn đâu, mà là vì nó thơm quá mức cho phép, thơm đến mức mình muốn tự "ăn thịt" chính mình luôn. Lúc mới xịt, mình chưa thấy ấn tượng lắm. Mùi mở đầu hơi có chút long não, kiểu như mùi xăng ấy, nó lấn át các nốt hương khác và làm mình tưởng đây sẽ là một mùi phương Đông kiểu oud tối màu điển hình. Thực ra trong bảng thành phần không có oud, nhưng sự kết hợp của các loại gỗ cùng khía cạnh khói và nhựa cây đậm đặc tạo cảm giác rất giống oud ở giai đoạn đầu. Nhưng sau đó, nó chuyển mình sang một tông khác, kiểu như mùi nhang quyện với nhựa cây và đậu tonka, có chút gì đó giống như mùi mực ấy. Nó mang lại cảm giác vừa quyến rũ, bí ẩn, lại vừa có chút gì đó rất "tâm linh". Mùi này bám khá sát da, tạo cảm giác rất riêng tư. Nó có vibe hơi giống Mortal Skin nhưng không có nốt quả mọng tím và cũng không quá phức tạp. Tuy không phải là một mùi hương quá cầu kỳ nhưng nó lại cực kỳ hoàn hảo, mọi thứ đều vừa vặn. Cái đoạn dry down thực sự khiến mình cứ muốn hít hà cổ tay không ngừng. Em này bám mùi rất lâu, dù sau khoảng 4-5 tiếng thì nó sẽ thiên về mùi hương sát da hơn. Mùi này thuộc kiểu unisex nhưng hơi nghiêng về nam một chút. Chất lượng cực kỳ cao và cảm giác rất tự nhiên, kiểu hơi có độ ngậy như mùi dầu ấy.
Tuần trước tôi được tặng chai này. Xong tôi còn bảo bạn mình là nên trả lại đi, rồi tôi cũng đem trả luôn. Tôi nhớ hồi hè năm ngoái có thử em này ở một tiệm nước hoa niche cực lớn tại Frankfurt mà cũng chẳng thấy ấn tượng gì. Không chỉ mỗi Black Gemstone đâu, mà cả dòng SHL này tôi cũng thất vọng luôn. Tôi cảm giác cái hãng này lập ra chỉ để kinh doanh thôi, họ là bậc thầy trong việc "thao túng tâm lý" khách hàng. Họ cứ lấy mấy cái hỗn hợp mùi tổng hợp bình thường, đóng vào mấy cái chai 50 ml nhìn sang chảnh lồng lộn, rồi bán với cái giá gấp đôi so với mấy dòng niche tự nhiên thực thụ loại 100 ml. Quay lại với Black Gemstone, lúc mới xịt thì có mùi rượu khá đậm (tôi đoán là mùi rum và mực). Nhưng thề là chẳng có một chút nhựa cây nào ở đây cả. Tất nhiên là không có olibanum rồi (một trong 5 nguyên liệu yêu thích của tôi, nên nếu có là tôi nhận ra ngay). Sau 15 phút, mấy cái mùi gỗ tổng hợp bắt đầu chiếm sóng, rồi nửa tiếng sau nó chuyển sang mùi nước đinh hương nhưng chỉ có thế thôi (mùi đinh hương rất nhạt nhưng chắc chắn là đinh hương, cái mùi mà tôi cực ghét nên mới nhận ra ngay lập tức). Đến sau 2 tiếng là nó bay sạch sành sanh trên da lẫn trên áo tôi luôn. Nhìn vào mấy cái đánh giá về độ lưu hương ở đây mà tôi sốc thực sự. Đúng kiểu "cú lừa" luôn ấy. Với cùng số tiền đó, bạn hoàn toàn có thể mua được hai chai nước hoa niche xịn xò với các thành phần tự nhiên thật sự như nhựa cây, olibanum, gỗ teak và nhiều nguyên liệu khác được liệt kê rõ ràng.
Chai nước hoa này hoàn hảo và đẹp đến mức làm tôi muốn khóc luôn. Sự kết hợp giữa hương chanh mọng nước và gỗ tuyết tùng đầy bí ẩn ngay lúc mở đầu khiến người ta như nhớ lại những giấc mơ đã lãng quên, rồi cứ thế bị cuốn vào chiều sâu của thứ chất lỏng đầy mê hoặc này. Những nốt nhựa cây khói và gỗ tối màu gợi lên hình ảnh về sự hình thành của Trái Đất từ tinh vân mặt trời. Bạn có thể ngửi thấy mùi đá đang cháy và cảm nhận được nguồn năng lượng tâm linh trong khoảnh khắc thiêng liêng này. Nói ngắn gọn là, tôi thấy thật biết ơn vì đã tìm ra mùi hương tuyệt vời này :-) Tôi cực kỳ mê nốt chanh ở tầng hương đầu - nó không phải kiểu cam chanh tươi mát thông thường đâu, mà giống như một quả chanh được để dưới nắng cho chín mọng rồi bị lãng quên vậy. Đến tầng hương cuối, mùi hương thực sự trở nên đậm chất nhựa cây đầy tính tôn giáo, với sự xuất hiện của mộc dược, nhũ hương và cả những nốt gỗ như từ những hàng ghế trong đền thờ. Đồng thời, nó cũng làm tôi liên tưởng đến một tảng đá đen bóng loáng với những mảnh mica lấp lánh, hoặc đơn giản là cảm giác của cát nóng bỏng giữa sa mạc. Độ tỏa hương ở mức vừa phải (điều mà tôi thích) và độ lưu hương thì cực đỉnh, tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi hương vương lại ngay cả sau khi đã tắm xong. Nó làm tôi nhớ đến mùi Attar Mubakhar của nhà Swiss Arabian mà tôi cực kỳ yêu thích, loại này rẻ lắm, mọi người nên thử nhé! Tôi đã mê loại dầu này từ lâu rồi nhưng luôn hy vọng tìm được một phiên bản tinh tế hơn. Và giờ thì giấc mơ của tôi đã thành hiện thực!
Mình đang có một chai Black Gemstone và thực sự rất thích em nó. Nhưng gần đây mình có dùng thử mẫu thử của Journey Man từ nhà Amouage, và phải nói là hai mùi này giống nhau đến mức khó tin luôn. Mình đã thử mỗi em lên một cánh tay để so sánh. Nếu phải chọn thì lúc đầu Journey Man nghe có vẻ ổn hơn, nhưng phải thừa nhận là sau vài tiếng, khi mùi hương lắng xuống thì Black Gemstone lại đỉnh hơn. Khi dùng Black Gemstone, mình nhận được khá nhiều lời khen, độ lưu hương cực tốt và tỏa hương cũng rất ổn. Có điều là em này đắt quá. Mình tính là dùng hết chai này xong sẽ chuyển sang dùng Journey Man cho tiết kiệm, vì giá em nó chỉ bằng một nửa, thậm chí là chưa tới. Cập nhật chút là sau khi viết review này, mình đã mua hẳn một chai Journey Man. Công nhận là mình thích em nó, nhưng chắc chắn nó không giống Black Gemstone đâu, thậm chí là chẳng liên quan luôn. Hồi trước dùng mẫu thử nên mình mới nói là Journey Man thơm hơn (chắc là do mình muốn thế thôi), nhưng sau khi dùng cả chai và xịt lại Black Gemstone vào hôm sau, mình thấy rõ là hai mùi này hoàn toàn khác biệt. Xét về mọi tiêu chí thì Black Gemstone vẫn ở một đẳng cấp khác, xịn hơn Journey Man rất nhiều. Vậy nên, thật đáng tiếc là mình vẫn chưa tìm được "mối" nào vừa ngon vừa rẻ để thay thế cho em Black Gemstone vừa đẹp vừa đắt đỏ này.
Mùi này kiểu nồng nàn mùi rượu, gỗ tối, quế và nhựa mộc dược vị cola, rồi có cả chút nước lau sàn vị chanh, nhựa hương, thêm tí dầu thông và khói nữa. Đây đúng là một ví dụ điển hình cho tông mùi gỗ rõ rệt, kiểu mùi gỗ khô sâu và cực kỳ phức hợp luôn. Mùi rượu thì giống như rượu scotch ấy. Mà mình thấy không nên so sánh em này với Jeke hay Black Afghano đâu, vì chúng chẳng giống nhau tí nào. Lúc đầu sẽ thấy hơi gắt mùi sơn bóng gỗ, dù không đến mức nặng nề như em Bowmakers của DS and Durga. Đến đoạn drydown thì lại xuất hiện một chút gì đó giống như cỏ khô ướt và cả mùi... nước tiểu mới nữa. Nhưng nói chung thì đây không phải là một mùi hương tệ, mình còn được bạn trai khen là "ồ, mùi gỗ với quế này!" nên sau màn mở đầu hơi gắt thì về sau cũng ổn. Độ tỏa và độ lưu hương thì khá tốt. Chốt lại là: Kiểu tạm ổn, nhưng mình sẽ không mua lại đâu.
Chắc chắn là mùi gỗ và nhựa cây rồi. Nó làm tôi liên tưởng đến một tiệm thuốc lá kiểu cũ từ những năm 1940, cái nơi mà người ta bán kẹo cam thảo, mấy hũ thuốc lá sợi, rồi xung quanh toàn là đồ gỗ cũ kỹ. Bước vào đó là thấy ngay hình ảnh một ông lão đang ho sù sụ, miệng thì ngậm viên kẹo ngậm ho bạc hà cực mạnh, ngay dưới cái biển hiệu thuốc lá Lucky Black Cat cũ rích. Nói thật là tôi thấy nó chẳng đáng tiền chút nào. Mấy chai khác rẻ bằng một phần mười mà mùi còn xịn hơn nhiều. Tôi cảnh báo trước đấy, mùi này giống y hệt như phổi của một ông lão nghiện thuốc lá nặng vậy. Thậm chí, bạn có thể tưởng tượng được lão Geppetto thợ làm rối gỗ sẽ có mùi như thế nào không! Nếu tôi mà xịt cái mùi này rồi đi vào một chỗ nào đó, chắc mọi người sẽ phải xịt phòng túi bụi, mở tung cửa sổ, hoặc ít nhất là họ sẽ phải đi ngửi nách để át cái mùi kinh khủng này đi mất. Tại sao tôi lại mua nó á? Ai mà biết được, ai thèm quan tâm chứ? Giờ tôi cũng chẳng còn thiết tha gì việc ngửi mùi nữa rồi! Mùi này giống như một loại nhựa cây có tên khoa học là Boswellia carteri, cái loại mà người ta hay dùng ở Ấn Độ để bôi trị quai bị hay sưng tấy ấy.
Thật sự là quá đỉnh luôn!!!! Tôi thấy ông Flair Voyant chắc phải đi khám lại khứu giác quá, khi mà dám gọi kiệt tác này là "sugar stone" rồi lại đi gợi ý Black Afgano. Thậm chí còn bảo Black Afgano rẻ hơn (trong khi nó có giá 185$ cho 30ml, tức là 370$ cho 60ml), còn Black Gemstone là 340$ cho 50ml. Tôi có cả hai rồi, thích Black Afgano thật đấy nhưng Black Gemstone vẫn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, ngon hơn rất nhiều. Còn ông Kain thì chê nó nhạt nhẽo, nhưng nhìn lại cái review Opus XII của ổng mà xem, ổng bảo "mùi này sẽ làm bạn choáng ngợp luôn". Thật luôn hả??? Một mùi hương vừa tệ vừa khó dùng mà lại được khen thế sao? Nói luôn là tôi cực kỳ fan của Amouage, nhưng Opus XII thì đúng là thảm họa, không tin thì cứ tự đi mà thử. Tôi đồng ý gần như 100% với Roge Review, chỉ là không đồng ý về độ lưu hương thôi. Với tôi, xịt Black Gemstone là dễ dàng trụ được 12 tiếng, độ tỏa hương cũng rất tốt, sillage tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn đủ để người ta nhận ra. Tôi cũng không đồng ý khi ổng nói Black Gemstone chỉ ở mức "tạm gọi là đỉnh cao". Tạm là sao??? Nếu cái công thức này chưa phải là đỉnh cao thì không biết cái gì mới là đỉnh cao nữa. Tôi hoàn toàn đồng ý với trải nghiệm của người dùng khác, khi xịt mùi hương tuyệt vời này, cảm giác đúng là "đỉnh của chóp" luôn. Lời khuyên chân thành cho những ai chưa thử Black Gemstone: hãy thử ngay đi, không hối hận đâu. Đáng đến từng đồng luôn ấy.
Nói về Black Gemstone thì biết bắt đầu từ đâu nhỉ? Cái mùi này nó cứ rối rắm kiểu gì ấy, từ lúc mới xịt lên da cho đến tận lúc dry down sau đó cả tiếng đồng hồ. Nó mang lại cảm giác hơi thiếu sự mạch lạc, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây vẫn là một chai nước hoa khá thú vị. Cảm giác giống như một đứa trẻ lần đầu chạm vào bộ trống vậy, mọi thứ cứ bị đập loạn xạ lên cùng một lúc—cực kỳ ồn ào. Chẳng có sự chuyển tầng tinh tế gì ở đây cả; ngay từ đầu đã là một sự hỗn loạn rồi. Tổng thể mang một sắc thái khá "hung hăng" và u tối, có nét gì đó khá giống Black Afgano hay Sova về độ đậm đặc và sức mạnh. Nó là sự kết hợp giữa oud phương Tây, nhựa cây, gỗ và nghệ tây, nhưng lại có thêm một nốt cỏ khô lạc lõng chạy xuyên suốt. Tất cả ập đến cùng lúc khi vừa xịt, nhưng sau vài phút, mùi hương sẽ tự ổn định lại thành một tổ hợp ngọt ngào kiểu nghệ tây-oud pha chút mùi cao su, và các nốt khác sẽ xoay quanh nó. Mình còn ngửi thấy cả mùi giống như xăng nữa, chắc là có ẩn giấu một chút nhài indolic ở đâu đó. Ngoài ra, còn có chút hương hoa hồng/quả mọng lúc ẩn lúc hiện, rồi sau đó xuất hiện rõ hơn cùng với nốt thuốc lá. Ở một góc khác, mình thấy có chút cam chanh lạnh lẽo, nhưng thứ nổi bật một cách kỳ lạ nhất lại là mùi cỏ khô mật ong, cái này làm mình liên tưởng đến Sova nhất. Nói thật là mấy nốt hương này chẳng ăn nhập gì với nhau cả, kết quả là một khối hương ngọt ngào, dồn dập, nơi mà các tầng hương cứ hiện ra rồi lại biến mất trong chớp mắt. Sau khoảng một tiếng, phần base mới dần lộ diện từ đống hỗn độn đó, nhưng đây lại là điểm khiến mình hơi lấn cấn. Dù nó không phải kiểu base ngọt kiểu nam tính đại trà dạo gần đây, nó vẫn có độ ngọt nhưng chủ yếu là nhựa cây (và có thể là gì đó giống mùi lá kim), mà ngặt nỗi mấy cái nốt nhựa cây này lại chẳng hề ăn ý cho lắm. Tiếc là đây lại là phần tệ nhất của mùi hương này—mà nó lại còn bám lâu nhất, làm mình hơi tụt mood một chút. Chốt lại thì, dù có bị tấn công dồn dập, mình vẫn thấy Black Gemstone đại loại là một sự kết hợp giữa nghệ tây, nhựa cây và mùi cao su. Một mặt thì mình thấy nó khá vui, nhưng mặt khác, mình cũng thấy hơi bất ngờ khi nó tồn tại song song với những mùi như O Hira hay Oud—những mùi mà nói sao nhỉ, tinh tế và có gu hơn hẳn. Black Gemstone khá là nổi loạn và thiếu sự gắn kết, nhưng như mình đã nói, điều đó không quá quan trọng nếu bạn chấp nhận được kiểu thẩm mỹ "mất kiểm soát" như thế này (và mình thì thuộc tuýp đó). Về khía cạnh này, nó mang lại cảm giác giống Interlude Man (dù mùi thì không hẳn) ở chỗ mọi thứ cứ ném thẳng vào mặt bạn mà chẳng cần logic, nhịp điệu hay câu chuyện gì cả. Nó chắc chắn là có cá tính, nhưng sẽ rất khó để thuyết phục những ai thích sự tinh tế. Nếu bạn là fan của những mùi hương kỳ bí, có phần "rối loạn" và cực kỳ phức tạp kiểu Black Afgano hay Interlude Man, thì đây là cái tên nên nằm trong tầm ngắm. Nhưng nếu bạn thích phong cách tối giản, cổ điển hay sạch sẽ, thì tốt nhất là nên test thử trước khi xuống tiền nhé. Cá nhân mình thì thỉnh thoảng sẽ xịt nó (vì nó hơi ngọt quá), nhưng thực lòng mình thích mấy mùi giống nó hơn một chút, và nếu phải chọn, mình sẽ chọn O Hira ngay lập tức.
Về Black Gemstone: Lúc mới xịt thì ngọt đến mức lấn át hết mọi thứ: từ gỗ tuyết tùng, mộc dược cho đến nhũ hương – mà thực ra cái nhũ hương đó gần như chẳng thấy đâu cả! Cả chai này chẳng có gì ngoài một tổ hợp hương ngọt lờ lợ, dai dẳng (kiểu như Wood & Spice của Montale nhưng thay nốt hoa hồi bằng một chút mộc dược cực kỳ ít ỏi), nằm trên nền hương ngọt hơn của tonka và hổ phách... Roge' nói đúng ở hai điểm: Black Gemstone hợp với các quý cô thích kiểu hổ phách ngọt nhưng được tiết chế một chút (như Ambre Sultan hay Ambre Fetiche); và quan trọng là nó chỉ tỏa sáng được tầm 15 phút rồi... thôi, hết sạch, chẳng còn gì cả. Với cùng số tiền 340 đô đó, thà tôi đi mua Norne the Majestic, Black Afghano (hàng thật giá thật luôn), rồi dành 30 đô còn lại mua chai Dunhill Desire Blue 50 ml để dùng đi tập gym, còn hơn là ngồi đây chờ đợi một sự thất bại từ Stephane... Đến giai đoạn cuối, ngay cả mấy dòng Amouage tệ nhất như Journey Man còn thấy "xịn" hơn cái thứ gọi là viên đá quý này. Chai thì sang chảnh đấy nhưng nước hoa thì tệ... Chào nhé Stephane, làm ơn hãy đi học hỏi thêm từ Nasomatto hay Slumberhouse đi, phòng thí nghiệm của họ xịn hơn hẳn mấy ông ở Nez a Nez đấy... Mọi người nhớ test thử trước khi xuống tiền nhé...