Nó giống như một tách cà phê đen bóng bẩy, đậm đặc, có thêm vài giọt rum sóng sánh trên bề mặt. Ngụm đầu tiên cực kỳ đậm đà, vị đắng ngọt đan xen, kèm theo chút hơi ấm nồng nàn của rượu tỏa ra như làn khói. Cảm giác cực kỳ nuông chiều bản thân, thậm chí là xa hoa—kiểu cà phê pha lẫn chút gì đó nguy hiểm, vừa mượt mà, ấm áp nhưng lại gây nghiện đến lạ kỳ.
Thế nhưng khi mình càng dùng, cái sắc đen đậm đặc từng làm mình mê mẩn ấy lại dần tan biến. Càng về sau, các tầng hương càng mờ dần, vị đắng tan ra thành thứ gì đó ngọt ngào và béo ngậy hơn. Sữa bắt đầu len lỏi vào, lúc đầu thì mượt mà như lụa, sau đó lại dày dặn như nhung, làm dịu đi cái gắt ban đầu. Thứ ban đầu vốn mạnh mẽ và sắc sảo thì dần trở nên êm ái, rồi nặng hơn, rồi chỉ còn là... sự đặc quánh. Một sự ngọt ngào cực kỳ, cực kỳ đậm đặc.
Đến cuối cùng, chẳng còn chút dấu vết nào của cà phê nữa. Chỉ còn lại mùi sữa đặc ấm áp, được đun kỹ cho đến khi trở nên đặc sánh và có chút xạ hương, cứ bám lấy da thịt như một ký ức về thứ gì đó mạnh mẽ hơn trước. Một mùi hương từng đầy sự mãnh liệt, giờ chỉ còn là sự ngọt ngào, béo ngậy dễ chịu. Nó bắt đầu như một lời hứa đầy bóng tối, một sự cám dỗ đầy quyến rũ và cấm đoán, nhưng kết thúc lại giống như một ly sữa ấm trước khi đi ngủ—ấm áp, nhưng lại quá đỗi bình thường.