Đỉnh cao luôn ấy. Tui thực sự không biết dùng từ gì để diễn tả hết cảm xúc về chai này, nhưng ngay từ lần xịt đầu tiên là tui đã bị "hớp hồn" rồi. Nó nhanh chóng trở thành một trong những mùi hương yêu thích nhất mọi thời đại của tui. Với tui, nó gần như hoàn hảo. Khó mà tả nổi mùi này nó ra sao. Mấy bà cứ nhìn bảng thành phần thì cũng chẳng giúp ích được gì đâu, vì đây là một bậc thầy về nghệ thuật pha trộn. Đúng là nốt chủ đạo là benzoin, chắc chắn là có cả iris, gỗ guiac với nhang nữa, nhưng khi xịt Bois d'Armenie, tui không thể ngồi đó mà phân tích từng nốt như mấy chai khác được. Cái quan trọng là nó mang lại một trải nghiệm, một bầu không khí, một tâm trạng và một cảm xúc. Nó không hề đi theo cái kiểu đặt tên nhạt nhẽo kiểu "Santal 33" hay "Vanilla Oud" hay "Cam và Xạ hương" đâu. Thậm chí Bois d'Armenie còn khác biệt hẳn so với mấy em khác trong dòng L'Art et la Matiere. May mà họ không đặt tên kiểu "Benzoin Encens" nghe vô tri ấy. Cái tên nghe thôi đã thấy kích thích trí tưởng tượng rồi: Bois d'Armenie, Gỗ Armenia (nghe tiếng Pháp vẫn sang hơn hẳn). Ngày xưa người ta hay đặt tên kiểu "Opium", "Samsara", "Egoiste"... những cái tên gợi lên cả một ý niệm chứ không chỉ là liệt kê nguyên liệu. Ước gì bây giờ người ta quay lại kiểu đó, chứ cứ đặt mấy cái tên khô khan như "Gỗ và Gia vị" hay "Oud & Santal" nghe chán chết. Thôi, tui nói hơi nhiều rồi, quay lại với em BdA yêu dấu của tui nhé.
Đây là một mùi hương đầy vẻ lộng lẫy, gợi lên một không gian mùa thu trầm mặc. Nó làm tui liên tưởng đến những dải lụa thêu hoa, một thành phố cổ kính bằng đá, tiếng lá khô xào xạc trên đường lát đá, cái lạnh se sắt của gió, và cả cái cách mà ánh nắng mùa thu chiếu xiên qua mọi thứ, làm mọi thứ trở nên rực rỡ như được phủ một lớp hổ phách vậy. Có một vẻ đẹp rất lớn ở đây, nhưng là kiểu vẻ đẹp đã phai màu, một vẻ đẹp xưa cũ. Giống như một bức ảnh màu cũ kỹ chụp một bữa tiệc vậy. Lúc mới xịt, cảm giác như mình đang ở ngay giữa bữa tiệc đó, thấy những con người sang trọng trong những bộ đồ đắt tiền, thấy ánh nến lung linh phản chiếu qua ly champagne pha lê, và cảm nhận cái lạnh của buổi chiều tà đang dần bị xua tan bởi ánh lửa bập bùng. Mở đầu có chút gì đó giống như rượu, kiểu vanilla nồng nàn giống như trong Spiriteuse Double Vanille hay Tonka Imperiale ấy. Nhưng càng về sau, sự nồng nàn và mùi rượu ấy dần tan đi, nhường chỗ cho cái chất "bụi bặm" đặc trưng của nhà Guerlain: nhang thơm, nhựa cây, patchouli và gỗ, như một làn khói mỏng từ một chiếc lá Papier d'Armenie đang cháy dần thành tro. Màu sắc như chuyển sang tông sepia, lửa đã tắt, rượu đã cạn, nến cũng đã lịm đi. Tất cả những gì còn lại là căn phòng thấm đẫm những dư vị của buổi tiệc: mùi nước hoa của các quý cô, mùi khói lửa, mùi xì gà đã tắt, mùi rượu brandy đổ ra và cả mùi bánh ngọt nữa. Và qua khung cửa sổ, ánh đèn thành phố cứ thế lịm dần từng cái một.
Đúng là một kiệt tác, một trong những chai đỉnh nhất trong một nhà hương vốn đã quá nhiều cực phẩm. Chất lượng, độ hòa quyện và khả năng lưu hương đều cực kỳ xuất sắc (dù nó không phải kiểu bùng nổ dữ dội). Giá thì hơi chát thật, nhưng cực kỳ đáng đồng tiền bát gạo. So với Memoirs of a Trespasser thì em này ở một đẳng cấp khác hoàn toàn. Nhưng đây là một mùi hương mang tính cá nhân rất cao đối với tui. Có thể nó không dành cho tất cả mọi người đâu, nên nhớ thử trước khi mua nha. Rồi sau đó hãy gia nhập "giáo phái" này giống như tui. 10/10.