Chúng ta đang tiến gần đến một "bong bóng" nước hoa, hoặc có lẽ là đã ở trong đó rồi. Những bong bóng kiểu này thường chỉ được nhận ra sau khi mọi chuyện đã rồi, giống hệt như cuộc khủng hoảng hoa Tulip hay khủng hoảng nhà đất năm 2008 vậy. Giá cả đang bị thổi phồng quá mức, sản phẩm mới ra mắt dồn dập, các dòng xa xỉ mọc lên như nấm. Tôi nghĩ khi bong bóng này vỡ, những thương hiệu indie nhỏ lẻ có khả năng sống sót cao hơn nhờ sự linh hoạt và quy mô thủ công, thay vì những ông lớn có túi tiền sâu nhưng thiếu sự đột phá.
Thực tế, các nhà làm nước hoa độc lập đã xuất hiện như một cách để tìm lại chất lượng thay vì chạy theo số đông. Các ông lớn sau đó cũng học tập và tung ra các dòng cao cấp hơn, nhưng lại thiếu đi sự thử nghiệm, thay vào đó là những công thức đầy mùi oud hay các phân tử hiếm nhưng lại thiếu sáng tạo. Trong bối cảnh đó, dòng nước hoa thủ công (artisanal) đang trở thành một lối đi riêng. Dù Hendley vốn là một nhiếp ảnh gia, nhưng tôi thấy sự sáng tạo của anh ấy được chuyển tải rất mượt mà vào mùi hương. Tôi đã thử 4 chai của dòng này: Rosenthal, Amora, Jade và Bourbon.
Riêng với Bourbon, đây là một trải nghiệm cực kỳ khác biệt. Tôi vốn không mặn mà với mấy mùi thiên hướng vanilla, nhưng Bourbon lại là thứ mà tôi không hề biết là mình cần. Nó không hề kiểu "ngọt lịm" hay rẻ tiền như mấy dòng gourmand thông thường. Sự kết hợp giữa vanilla từ đảo Réunion và rượu Bourbon tạo nên một mùi hương đầy gỗ, khói và cực kỳ mạnh mẽ. Nó giống như cảm giác khi bạn nhấp một ngụm rượu mạnh vậy – vừa nồng nàn, vừa đầy sức sống, lúc thì mượt mà, lúc lại gai góc. Với nồng độ extrait, chai này tỏa hương rất ấn tượng. Mở đầu đầy mê hoặc như có ma lực trong chai, và đến tận 12 tiếng sau khi khô lại, nó vẫn giữ được cái chất lịch lãm, đầy chiều sâu. Nó không đi theo lối mòn "ấm áp" thường thấy của các dòng vanilla, mà mang một vibe rất "speakeasy" – bí ẩn và đầy lôi cuốn như một quý cô đầy quyền lực.