Người dùng ẩn danh
Chai này chỉ có 3 nốt là mực, cà phê với cỏ hương bài, kiểu như muốn tái hiện lại mùi một người đàn ông đang đọc báo trong quán cà phê vậy đó. Mình vốn là "kẻ săn tìm" nốt mùi mực nên em này nằm trong top những mùi mình thích nhất luôn: thề là nó giống mùi tờ báo thật sự. Cảm giác như mình có thể chạm thấy mặt giấy, mực in lem nhem trên ngón tay, còn trong đầu thì hiện ra mấy chữ kiểu nghệ thuật sắp đặt luôn. Giống mấy dòng mùi mực như Encre Noire hay Lampblack, nốt mực ở đây tách biệt hẳn với cỏ hương bài. Điều kỳ diệu là mình ngửi rõ mồn một cái chất đen đặc của xưởng in, đi cùng với sự nam tính, trầm ấm của gỗ từ cỏ hương bài, mà tất cả lại được kết nối bởi hương cà phê rang caramen, vừa ngọt vừa đắng. Mà nói thật thì mùi cà phê hơi nhẹ, cái ngọt kiểu brûlée nghe giống vani hơn là hạt cà phê. Bạn nào mà từng ước Eau Duelle của Diptyque gỗ hơn và nam tính hơn thì chốt ngay em này nhé. Tổng thể mùi hương kiểu thanh thoát, trong veo, cứ như là hơi nước bốc lên từ máy pha espresso vậy, tạo ra một không gian cực kỳ đặc trưng. Mình cứ hình dung ra một quán cà phê trong mấy bộ phim Ý đen trắng ngày xưa, ngoài trời thì mưa, cửa kính mờ sương, mọi người diện suit xám, đội mũ, cầm ô nhìn sang chảnh cực kỳ. Vibe này kiểu bí ẩn, hơi u buồn một chút, nghiêm túc và đậm chất mọt sách. Mình mê em này xỉu, nhưng độ tỏa hương thì hơi khiêm tốn. Không phải là không bám nhé, xịt từ sáng mà 8 tiếng sau mình vẫn ngửi thấy, chỉ là nó không tỏa xa, chỉ loanh quanh sát da thôi. Mùi cũng kiểu linear, từ lúc xịt đến lúc hết là một mùi duy nhất không đổi. Nhưng vì quá thích cái chất riêng này nên mình cũng chẳng bận tâm chuyện nó kín đáo quá làm gì.


















