Ấn tượng đầu tiên là một mùi hương kiểu nhà thờ khá cơ bản nhưng lại cực kỳ dễ chịu. Về độ dễ dùng á? Có chứ, nó giúp mình thấy bình yên, xoa dịu cả sự lo âu luôn, và khi hương cuối lắng xuống thì sẽ là mùi gỗ tuyết tùng hun khói cực kỳ sắc nét và đẹp.
Độ tỏa hương ở mức ổn, độ lưu hương thì trung bình đến hơi yếu. Khả năng tỏa hương thì tốt, nhưng với mình thì hơi thất vọng một chút. Thất vọng là vì dù được coi là mùi hương trầm, nhưng nó lại thiếu đi cái "aura" – kiểu không có sự tỏa lan đa chiều hay tạo ra một không gian khói mờ ảo thực sự. Khi mình xịt, cảm giác nó giống như một "ấn tượng" về mùi trầm hơn là kiểu mình đang được bao quanh bởi làn khói đẹp đẽ. Nói thế này cho dễ hiểu, nếu không khéo thì dùng nó có vẻ hơi "sượng", dù không đến mức giống mấy loại tinh dầu goth rẻ tiền đâu. Ở nốt giữa, mình thấy có mùi xạ hương hươu hơi hướng động vật một chút, nhưng kiểu mềm mại chứ không bị thô hay quá hoang dã. Khi khô hẳn, nó cơ bản là mùi gỗ được cắt và hun khói, khá ổn nhưng chưa đủ để giữ chân mình lâu vì nó cứ kiểu gỗ và khói truyền thống thôi.
Chốt lại thì, đây không phải kiểu mùi "ông bà già" hay kiểu mùi nhà thờ quá cứng nhắc, đạo mạo đâu. Nó mang sắc thái trầm mặc nhưng không hề u sầu. Một mùi hương cổ điển, mình sẽ gợi ý em này nếu nó sắc sảo hơn một chút, hoặc có sự độc đáo hơn trong cách xử lý gỗ, nhưng hiện tại thì nó khá tuyến tính, quen thuộc và "ngoan" quá. Nếu muốn tìm cái gì đó đối lập, kiểu như mùi của một thanh niên chơi nhạc black metal đang đốt phá một nhà thờ giữa cánh đồng ở Na Uy ấy, thì em này không phải đâu. Cái đó nghe có vẻ thú vị hơn nhiều, còn em này thì cực kỳ an toàn, thậm chí là ngược lại: rất vỗ về và dễ chịu.