Theo cảm nhận của tôi, nốt hương mở đầu mang mùi lê rất rõ rệt, nhưng thiên về hướng "món tráng miệng" hơn là "vườn cây trái": đó không phải là vị ngọt mọng nước, thanh giòn của một quả lê tươi, mà giống hương thơm đậm đà, kích thích vị giác của một quả lê chần ấm áp hơn. Tôi cũng cảm nhận được hoa nhài rất đẹp, thoảng chút mật ong, cùng với các khía cạnh trầm tối, có chút hoang dã và đậm chất đất của hoa huệ. Khi nước hoa lắng xuống, vani bắt đầu phát triển: đây là một phiên bản vani rất chân thực, mang đúng hương thơm của vỏ đậu vani chứ không phải bánh flan vani. Hoa hồng thì tôi không ngửi rõ từng nốt riêng biệt, nhưng vẫn nhận ra sự hiện diện của nó, kiểu như đang chơi trốn tìm xuyên suốt sự biến chuyển của mùi hương. Nốt sô-cô-la chỉ đọng lại trong tôi như một ấn tượng chung: một chút viền kem ngậy, ngọt đắng đầy lôi cuốn. Tôi thực sự ấn tượng với hoa mộc tê ở tầng hương cuối; các yếu tố mơ-hoa-da thuộc mà nó mang lại đã hòa quyện mọi thứ lại với nhau bằng một nét thanh lịch thể hiện đúng đẳng cấp của một bậc thầy điều hương.
Tôi vốn thường không thích dòng nước hoa ngọt gourmand và hoa trắng, nên cũng có chút e dè khi lần đầu trải nghiệm Charlatan, nhưng phải thú nhận rằng tôi còn hơn cả ngạc nhiên theo cách rất dễ chịu. Ai đó ở đây từng nói rằng mùi hương này mang lại cảm giác hoành tráng, và tôi đồng ý: đây không phải là kiểu nước hoa bạn dùng một cách bâng quơ hằng ngày. Nó sẽ không làm bạn ngợp hay thấy nồng nặc, và tôi cũng không gọi nó là kiểu gào thét phô trương, nhưng chắc chắn bạn sẽ gây được chú ý khi khoác lên mình mùi hương này – nó mang quá nhiều cá tính. Mùi hương rất kích thích tò mò và đầy mê hoặc, càng dùng bạn càng bị cuốn vào lúc nào không hay. Có lẽ một phần là do hiệu ứng truyền thông, nhưng khi xịt mùi này, tôi cứ nghĩ đến Arsene Lupin, nhân vật siêu trộm quý tộc mà tôi đã say mê đọc từng cuộc phiêu lưu hồi nhỏ: bạn biết rõ là không nên, nhưng bằng cách nào đó, bạn vẫn sẽ bị chinh phục trước khi kịp nhận ra. Quả là một "Charlatan" (kẻ bịp bợm) thực thụ.