Để mình kể cho bạn nghe một khung cảnh thế này. Đó là năm 2005, bạn vừa tan học và cùng đám bạn đi dạo trung tâm thương mại, rồi cứ thế đứng hít hà đủ thứ ở quầy nước hoa. Mẹ bạn đang đi làm, chưa về ngay được nên bạn chào tạm biệt bạn bè rồi chạy qua nhà bà. Ở nhà bà, bà làm cho bạn món gì đó ăn nhẹ, rồi bạn ngồi trên chiếc ghế sofa bọc vải hoa cũ kỹ, xem lại mấy chương trình cũ trên cái TV to đùng. Bên ngoài trời nóng cực kỳ, còn cái quạt cũ của bà thì cứ chạy vù vù để cố làm mát cho bạn. Mẹ gọi điện thoại bàn báo là sắp qua đón. Bạn làm xong bài tập về nhà, rồi khi đi ngủ, bạn vẫn còn ngửi thấy mùi hương từ quầy nước hoa vương trên da, hòa lẫn với mùi vải từ chiếc ghế sofa của bà.
Đó chính xác là mùi của chai nước hoa này. Nó mang tông hoa cỏ, gỗ, đầy hoài niệm, trưởng thành, một chút cay nồng, và cảm giác như cả một thời hoàng kim của các trung tâm thương mại vậy. Chắc chắn là em nó đã bị thay đổi công thức qua nhiều năm rồi. Mình có mua một lọ mới tinh vào năm ngoái, và cũng có cả một chai mini bản gốc từ tận năm 2005. Chai mới mùi patchouli và gia vị nồng hơn hẳn, cảm giác cũng sắc hơn. Còn bản gốc thì thiên về kiểu hoa cỏ cay nhẹ nhàng, mềm mại hơn. Bản cũ cũng rõ các tầng hương hơn nhiều, kiểu nếu bạn ngồi ngửi kỹ thì sẽ thấy tách bạch từng nốt một. Còn bản mới thì các nốt hương bị trộn lẫn quá mạnh, nghe cứ bị đục đục thế nào ấy. Cách dễ nhất để phân biệt là: bản mới nghe rất hiện đại, kiểu dành cho những năm 2020. Còn bản cũ thì đúng chất giữa những năm 2000, cái thời mà ai cũng mặc quần jeans cạp trễ với lớp trang điểm tông cam dày cộp.
Mình nhớ bạn, Megan, hy vọng bạn vẫn ổn và vẫn đang xịt Chinatown. Mình sẽ không bao giờ quên bạn đâu.