Mở đầu của Club Design là một mùi đất ẩm kiểu sau mưa, hơi sủi bọt, kèm theo cái vị mặn của biển nhưng mà nó nồng, kiểu hơi giống mùi cá ấy. Cái mùi đất ẩm này làm tôi nhớ đến bản Narcisse Emoi của Thierry Blondeau, còn cái nốt mùi cá gắt gắt kia thì tôi thấy nó giống mấy dòng có Calone. Vì lúc đầu nó nồng quá, mà tôi lại không hợp với mấy nốt mùi biển nhân tạo kiểu mùi cá này, nên xịt em này dễ làm tôi thấy buồn nôn lắm, trừ khi là ngày nóng thì mấy nốt mở đầu này bay hơi nhanh hơn.
Tầm 2 tiếng sau thì mùi da lộn mềm mại mới hiện rõ trên da tôi, nhưng mà cái mùi đất ẩm sủi bọt với mùi biển nồng nặc kia vẫn cứ lởn vởn cho đến tận tiếng thứ 5. Tôi hiểu tại sao nhiều người ví nó với mùi cao su hay nội thất xe hơi mới, vì đúng là em này ngửi thấy mùi nhân tạo thật, dù là một chai nước hoa chủ đạo là mùi da. Nếu soi kỹ hơn, tôi thấy nó giống Hermès Galop hơn, vì cả hai đều có kiểu mùi da lộn "dẻo dẻo" như kẹo Turkish delight, kèm theo chút nền trái cây xạ hương mơ hồ. Có điều, thay vì siro trái cây như Galop thì ở đây lúc đầu là mùi đất và biển giả trân, sau đó là vị đắng kiểu thuốc của nghệ tây.
Đến khi mấy nốt nhân tạo ban đầu bay hết thì Club Design thực sự trở nên dễ chịu hơn, kiểu mùi da lộn mượt mà, sát da, đi kèm với chút gỗ tuyết tùng, xạ hương và trái cây nhẹ nhàng. Độ tỏa hương ở mức trung bình, còn độ lưu hương thì tầm 8-9 tiếng nếu tôi xịt một nhát thật chuẩn.
Mấy tuần dùng em này, cảm xúc của tôi cứ thay đổi xoành xoạch. Lúc đầu thì ghét cay ghét đắng vì nốt mở đầu khó ngửi, xong rồi lại tự hỏi hay cái sự "giả trân" này thực ra lại là một nước đi thiên tài, rồi lại phân vân không biết nếu em này không đến từ một nhà có phong cách như The Zoo thì liệu tôi có thèm ngó ngàng tới không. Nhưng khi đặt cạnh những chai cũng đi theo hướng "nhân tạo" như Vaporocindro hay Dinudisit của January Scent Project, Womanity của Thierry Mugler, hay La Fin du Monde của Etat Libre d'Orange, tôi thấy Club Design không đủ sức hút bằng.
Với mấy chai kia, dù lúc đầu cũng gây sốc nhưng sự đối lập giữa chất nhân tạo và tự nhiên dần hòa quyện thành một tổng thể hài hòa, như một câu đố phức tạp khiến tôi bị cuốn vào. Còn Club Design thì cảm giác như kiểu lấy một chai nước hoa da lộn thanh lịch rồi đắp thêm mấy nốt nhân tạo vào cho nó "phá cách" thôi. Mùi da lộn thì ổn, mùi đất và biển nhân tạo thì gây kích thích, và một mùi da lộn mặn mặn thực ra rất tiềm năng, nhưng kết quả cuối cùng của Club Design lại không nâng tầm được ý tưởng đó lên.
À, tôi mới chỉ thử em này trên da chứ chưa xịt lên vải như hãng khuyên dùng (nghe bảo hàm lượng coumarin và safranal trong này vượt mức cho phép xịt lên da). Có thể xịt lên vải sẽ ổn hơn, nhưng nếu dùng làm nước hoa cá nhân, tôi chỉ recommend Club Design cho những ai thích kiểu mùi "nội thất xe hơi mới" với vibe nhân tạo một cách không khoan nhượng.