Người dùng ẩn danh
Ottoman là một mùi hương khá thú vị, kiểu mà nếu không nhờ cái bộ sample chủ đề hoa diên vĩ tôi mua thì chắc tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ tới việc sẽ thử nó. Lúc đầu tôi cứ ngỡ mình ngửi thấy galbanum với tiêu, nhưng có lẽ là do tôi bị nhầm với một nốt labdanum cực kỳ khô. Khi mùi hương dần lên, tầm khoảng một tiếng sau, tôi bắt đầu thấy rõ mùi da thuộc khô, không hề có chút dầu mỡ nào, đi kèm với vanilla. Hoa diên vĩ không quá nổi bật, mấy nốt hoa khác cũng vậy; cảm giác giống như đang ở trong một nhà kho cũ, không khí đầy bụi bặm, mùi da thuộc và chỉ thoang thoảng chút hương cỏ khô. Tôi nghĩ hoa diên vĩ có xuất hiện, nhưng là để tạo ra cái nét đồng quê, khô và mộc mạc thôi. Nói một cách nào đó, em này làm tôi nhớ đến mùi Must của Cartier—Ottoman có kiểu da thuộc khô và vanilla thuần khiết tương tự (nhưng không phải kiểu vanilla ngọt lịm hay mùi đồ ăn đâu, mà là kiểu vanilla như hương trầm vậy). Thế nhưng, nếu như nốt hương trầm trong Must mang lại cảm giác ấm áp và nồng nàn, thì Ottoman lại giữ được vẻ thanh mát. Nó là một kiểu sang trọng khác biệt, kiểu sự giàu có của ánh trăng đối lập với sự rực rỡ của ánh mặt trời: giống như một đoàn lữ hành đi trong đêm vậy. Độ tỏa hương ở mức khiêm tốn, độ lưu hương ít nhất là 4 tiếng nhưng sẽ nhạt dần một cách nhẹ nhàng. Tôi sẽ đề xuất em này cho những ai mê dòng Oriental truyền thống (như Must hay Shalimar)—kiểu Oriental thiên về sự nồng nàn hơn là ngọt ngào; cho những ai tìm kiếm vanilla không mùi đồ ăn; những ai thích hương trầm thanh mát; và cả những tín đồ của nốt da thuộc nữa.