Dạo gần đây tôi test kha khá mấy chai oud của nhà Ajmal, và tôi khá tự tin khẳng định là họ dùng chung một loại tinh dầu. Tôi chẳng rành để phân biệt đây là loại oud nào hay nguồn gốc ra sao, tự nhiên hay tổng hợp, nhưng rõ ràng là ở dạng nguyên bản, nó cực kỳ đậm đặc và sát với mùi gỗ trầm thật nhất có thể.
Ajmal đúng kiểu một nghệ sĩ vậy, ông ấy biến hóa loại dầu này trong mỗi chai nước hoa theo những cách khác nhau. Ví dụ như với Dahn Al Oudh Moattaq, ông ấy chọn kết hợp với hoa hồng, thảo mộc và gia vị; còn với Mukhallat Shams thì lại là nốt hương hoa và xạ hương để kiềm chế cái chất "động vật" của oud lại.
Còn riêng em Dahn Oudh Al Shams này thì đúng kiểu "thuần oud" luôn. Một dạng nước hoa chỉ tập trung vào oud, mở đầu cực gắt, tạt thẳng vào mặt người xịt tất cả những đặc trưng "hổ báo" nhất của oud. Nào là mùi phân, mùi chuồng trại, mùi phân bò, chuồng ngựa, nước tiểu mèo, chuồng lợn, rồi cả mùi hôi hám nữa, nói chung là đủ cả! Tôi không dám tưởng tượng cái mặt của mấy người không quen mùi oud khi xịt thử chai này sẽ thế nào. Có khi đem đi troll kiểu "camera giấu kín" cũng hợp lý đấy. Phải nói là chữ "oudh" trong nước hoa Ajmal khác hoàn toàn với "aoud" trong mấy chai của Montale, hai khái niệm khác hẳn nhau luôn.
Sau cú tạt đầu tiên, mùi oud bắt đầu dịu lại, "thu móng vuốt" nhanh hơn tôi tưởng. Càng về sau, DOAS dần chuyển sang tông gỗ, mùi đất, thảo mộc, xạ hương và ấm áp, tạo ra một cái aura kiểu nguyên thủy, đầy nhục dục xung quanh người dùng. Lúc này thì tùy cảm nhận mỗi người thôi, thấy nó sang chảnh, quyến rũ hay là thấy... ghê.
Dù cái mùi nồng nặc này có thách thức và khó chiều đến mức nào, thì với tôi, nó vẫn là một điều kỳ diệu cho khứu giác.
8/10