Eleanor Rigby nhặt lấy hạt gạo
Trong nhà thờ nơi đám cưới vừa diễn ra
Sống trong một giấc mơ
Chờ đợi bên khung cửa sổ
Với khuôn mặt cô ấy cất trong hũ cạnh cửa
Eleanor Rigby đã mất trong nhà thờ
Và được chôn cùng với cái tên của mình
Cha McKenzie lau bụi trên đôi tay
Khi bước ra khỏi ngôi mộ, chẳng ai được cứu rỗi...
De Profundis nghe thì đơn giản nhưng thực sự nó phức tạp y như những gì mọi người vẫn hay nói vậy. Đây là một bản anh hùng ca u sầu, mùi hương của một góa phụ thời Victoria, một mùi hương Gothic đậm chất đen và tím thẫm, đầy hương nhang, nhà thờ, nghĩa trang và những buổi tang lễ trong một ngày xám xịt hay mưa gió. Mình không thể tìm thấy mùi hương nào hợp hơn để xịt đi đám tang cả. Vì nó mang sắc thái u buồn như vậy, nên chắc là người ta sẽ chỉ muốn dùng nó thật ít thôi. Ở tuổi của mình, mình đã xịt nó rất nhiều lần trong các tang lễ hay lễ tưởng niệm những người bạn lớn tuổi đã khuất. Nó vẫn là một mùi hương đẹp và chạm đến cảm xúc vô cùng. Phải dành lời khen cho Serge Lutens vì đã tạo ra một cực phẩm như thế này.
Các nốt hương không chỉ đơn thuần là mùi hương, mà như nhiều người đã viết, nó gợi lên biết bao cảm xúc và hình ảnh. Tên chai này được đặt theo cuốn sách về sự tồn tại của Oscar Wilde – người vốn yêu mùi hoa cẩm chướng xanh, hay mặc đồ có đính hoa cẩm chướng và rất thích những nghĩa trang ở Anh. Ngay từ đầu, mùi này sẽ cực kỳ "hợp rơ" với hội Goth, dù bạn ở Anh, Mỹ, Úc hay Canada. Đây là mùi hương dành cho phong cách Goth, cực hợp khi diện nguyên cây đen: từ váy dài, áo tay dài cho đến giày hay trang điểm mắt đen. Màu đen chính là linh hồn của chai này, nó sâu thẳm và đậm đặc như lòng đất mà chúng ta trở về sau khi nằm xuống. Nó có mùi đất ẩm, tối và đầy rêu phong, không phải kiểu đất trồng cây trong chậu đâu, mà là mùi của đất mẹ dưới chân mình ấy. Bạn sẽ ngửi thấy mùi nấm, mùi hang động, mùi đất ẩm mà nếu bạn áp mũi xuống những gò đất mộ, bạn sẽ thấy rõ. Nó mang đậm hơi thở của đất và cây cỏ. Có cả một chút hương ẩm ướt như thể vừa mới mưa xong và bạn ngửi thấy mùi đất bốc lên.
Các nốt hoa tuy ít nhưng lại cực kỳ hiệu quả. Hoa cúc và hoa violet vốn là những loài hoa thường thấy trong các nhà tang lễ ở Anh. Mình ước gì họ cho thêm chút hoa gladiola hay cẩm chướng trắng để gợi nhớ rõ hơn về không khí đám tang. Dù trong bảng thành phần không ghi nhưng mình vẫn thấy rõ mùi cẩm chướng, và chắc chắn là có violet nữa. Nhưng thay vì kiểu nồng hay phấn quá mức, đây là một mùi hoa violet buồn bã và "nức nở" nhất mà mình từng ngửi. Kiểu hoa mà người ta hay đặt lên mộ những người thân đã khuất ấy. Bản thân sự kết hợp giữa hoa cẩm chướng, violet và hoa cúc đã là một sự kết hợp tuyệt đẹp rồi.
Khi hương cuối lắng xuống, bạn sẽ thấy một chút xạ hương, rêu, không có gỗ nhưng chắc chắn là có nhang. Không phải kiểu khói nồng nặc đâu, mà là mùi nhang trong nhà thờ, kiểu như mùi hương trong thánh đường đang dần nhạt đi. Một mùi nhang huyền bí, tĩnh lặng và cực kỳ lay động lòng người. Nó cũng có một chút phấn nhẹ, giống như cách mà nhang hay xạ hương thường để lại khi sắp tan hết. Có thêm vài nốt xanh mà mình không gọi tên được, hơi hướng thảo mộc và rêu. Rất đậm mùi đất. Mùi này khó mà xịt để đi chơi bình thường được, không hợp để xịt khi đi tụ tập bạn bè đâu. Nếu bạn thuộc hội Goth và muốn dùng nó để khẳng định cá tính với nhóm bạn mình thì ok, nhưng đây là mùi hương đòi hỏi sự tôn trọng. Nó không chỉ là trang trọng cho những bộ đồ đen đi đám tang, mà nó còn mang vẻ uy nghiêm, trầm mặc và đầy u buồn.
Serge Lutens thực sự đã tạo ra một kiệt tác. Chai này là unisex nên các quý ông cứ yên tâm xịt, không lo bị quá nữ tính đâu. Độ đậm của đất và xạ hương khiến nó có cảm giác khá nam tính và trung tính. Phụ nữ sẽ thích nó vì sự bí ẩn và vẻ đẹp Gothic, còn nam giới sẽ thích vì sự mộc mạc của đất. Khi ngửi mùi này, mình hình dung ra một góa phụ thời Victoria, kiểu như Nữ hoàng Victoria trong bộ đồ đen tuyền, đang thương tiếc Albert – người mà bà không bao giờ có thể thay thế. Một bộ váy taffeta đen dài quét đất, bước đi chậm rãi đầy vẻ tang tóc, khuôn mặt che sau lớp khăn voan đen từ chiếc mũ tang. Bà ấy sẽ mặc như vậy suốt nhiều năm vì không thể vượt qua nỗi đau mất chồng. Ánh mắt bà ấy luôn nhìn xuống và đẫm lệ. Và rồi người phụ nữ ấy sẽ trở thành một bóng ma, tiếp tục lảng vảng nơi hành lang và cầu thang của dinh thự cũ.
Mùi hương này cũng gợi nhớ đến những năm cuối đời của Mary Todd, góa phụ của Abraham Lincoln. Đó là hình ảnh một người phụ nữ đang ở đỉnh điểm của sự trầm cảm, không thể vượt qua cái chết của chồng và dành cả phần đời còn lại để tang ông. Bà ấy trở nên điên loạn và luôn bao quanh mình bởi sắc đen: khăn voan, váy áo, cổ áo, rồi cả rèm cửa... tất cả đều là màu đen. Thậm chí, đây còn là một mùi hương dành cho những buổi cầu hồn, khi bạn muốn kết nối với những người thân yêu đã khuất.
Đẹp đến nao lòng.