Mới ngửi lần đầu thì Desert Dawn có vẻ hơi mỏng manh, kiểu như lướt qua thôi ấy. Nhưng khi các nốt hương bắt đầu lắng xuống, tui mới cảm nhận được sự mượt mà, béo nhẹ của hạt cà rốt quyện cùng xạ hương mềm mại và những dải khói từ cỏ hương bài, rồi tự nhiên thấy mê cái nét quyến rũ kiểu nhẹ nhàng, dễ chịu của nó luôn. Gỗ đàn hương thì cực kỳ dịu dàng, có chút cảm giác như sữa, kiểu rất mời gọi và tự nhiên y hệt cái sự phóng khoáng mà tui từng thích ở Santal 33, nhưng may là nó không bị cái mùi gia vị kiểu dưa muối gây khó chịu đâu. Có thêm chút giấy cói bao quanh lớp gỗ, tạo ra một sự ấm áp kiểu hơi cháy nhẹ và thơm mùi bánh nướng, nhưng với tui thì đây vẫn là một mùi hương mang cảm giác mát mẻ, kiểu như cái sự tĩnh lặng, dịu mát ngay trước lúc bình minh mà tui hay liên tưởng đến những tông màu xám nhạt hay hồng phấn vậy.
Khi hương dần lắng lại, mùi hương trở nên mờ ảo và hơi có chút hơi ẩm, như kiểu lớp xạ hương mịn màng đang thì thầm trên da vậy. Cỏ hương bài làm tui liên tưởng đến hạt ambrette, cái sự ngọt ngào, mượt mà của thực vật hòa quyện với gỗ khô và khói, nghe cứ như mùi rượu ấy.
Nhìn chung, đây là một mùi hương cực kỳ tự nhiên, có chút gì đó hướng nội, cảm giác rất dễ chịu và quen thuộc dù không quá độc lạ. Tui thấy em này cực hợp để mang theo khi đi dạo hay đi roadtrip — một người bạn đồng hành nhẹ nhàng, giúp mình cảm thấy bình yên và thư thái khi ngày dần chuyển sang đêm, nhất là những lúc tui cần cái sự ấm áp của gỗ để vỗ về tâm trí. 🏜️